Chương 35: Vô Tình!

Đánh giá: 10 / 1 lượt

Tuyết Một Huệ bị hắn nằm đè trên người, một người con gái thân mảnh mai, yếu ớt, khó có thể chống cự với một gã thân hình cường tráng như hắn.

Ngay lúc dục vọng của hắn đã đạt đến tột độ, Tuyết Mộc Huệ biết hắn chuẩn bị làm gì mình, cô vùng vẫy hết mức có thể, dùng lấy đôi chân nhỏ, đang bị hắn kẹp lại, đập mạnh vào cái chân thứ ba của hắn, khiến hắn đau điếc mà ngã nhào xuống sàn, đau đớn rên la.

"Con khốn!! Được ngủ với bổn thiếu gia, là vinh hạnh cô tu ba kiếp!! Cô nên biết mà hưởng thụ"

Vài phút sau! !

Lúc nảy, Ngô Nhật Phong có trông thấy Tuyết Mộc Huệ đi vào nhà vệ sinh, nhưng nếu tính ra thì đã lâu lắm rồi vẫn chưa thấy cô bước ra, anh có chút lo lắng, nên hỏi cô dọn nhà về sinh đang đứng ngay đó.

"Xin lỗi!! Cháu muốn hỏi, vừa lúc nảy có một người con gái mặc váy trễ vai bước vào đây phải không?"

Bà ta cố ý lãng tránh như không nghe thấy lời anh hỏi, đệu bộ của bà ta càng khiến anh thêm suốt ruột! ! Nhưng rồi bà mặc kệ tính mạng của bản thân, mà nói cho anh biết, bởi vì bà cũng mong cô gái ấy không xảy ra chuyện.

"Khi nảy, bà thấy người của Ngũ thiếu gia bế một cô gái lên lầu hai, bà không chắc, có phải là người cháu muốn tìm hay không!"

Sắc mặt của Ngô Nhật Phong vô cùng gấp gáp, vội vã chạy đến chỗ Lâm Thừa Hạo, anh vô cùng chắc chắn, người con gái đó chính là Tuyết Mộc Huệ.

Cắt đứt cuộc nói chuyện của Lâm Thừa Hạo với khách, kéo anh đi đến một góc khuất nói nhỏ.

"Tuyết Mộc Huệ bị người của Ngũ thiếu bắt đi rồi!"

Ánh mắt của Lâm Thừa Hạo có một tia biến đổi, nhưng vẫn sải chân bước về phía trước, gật đầu chào hỏi những người có tiếng tăm, không dễ dàng phát hiện một chút gì bất thường.

"Tôi đã tra ra được cô ấy đang ở lầu hai, cậu nhanh đến đó đi!"

Ngô Nhật Phong bước nhanh vài bước, nhưng lại phát hiện Lâm Thừa Hạo vẫn còn đứng yên tại chổ, không hề tỏ ra một chút lo lắng nào!

Khiến Ngô Nhật Phong vô cùng tức giận.

"Không lẽ cậu tính thấy chết không cứu sao? Cậu biết rõ Ngũ thiếu là kẻ phong lưu như thế nào mà, Mộc Huệ rơi vào tay của anh ta…! không chừng sẽ! ! "

Anh không muốn nghĩ tiếp nữa, thật đáng sợ mà!.

Ngôn Tình Sủng

Lâm Thừa Hạo vẫn cứ giữ đứng yên tại chổ, cùng người khác chạm cốc.

Ngô Nhật Phong không thể nhẫn nhịn thêm nữa, thấp giọng hét.

"Đó là vợ của cậu đấy!"

Vẫn không có lời đáp trả, Ngô Nhật Phong thật sự nổi giận.

Nếu không phải đang trong tình huống khẩn cấp, bất luận là người anh em tốt của mình, anh cũng sẽ nện cho cậu ta một đấm.

"Được, cậu không đi, tôi đi! Tôi thật sự coi thường cậu!"

Lâm Thừa Hạo ngẩng đầu lên, liếc nhìn về phía căn phòng trên lầu hai, đôi mắt hơi trầm lại, toát ra một khí chất bức người.

Ngô Nhật Phong đi về phía lầu hai, lập tức bị hai hộ vệ mặc đồ đen chặn lại ở cửa.

"Ngô thiếu, xin dừng bước!"

"Biết tôi là ai, còn không mau tránh đường hả?"

Trên cổ anh nổi đầy gân xanh, lập tức đẩy hai tên hộ vệ ra, nhưng bị mấy kẻ khác chặn lại, anh gầm lên.

"Cút ra!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!