Chương 26: Không Khí Nghẹt Thở!

Đánh giá: 10 / 1 lượt

Lâm Thừa Hạo cứ ngỡ, cuộc tranh cãi giữa anh và cô sẽ kết thúc tại đây, nhưng khi đảo mắt về phía cô, anh lại không cách nào khống chế cơn tức giận của mình....!

"Tuyết Mộc Huệ, tôi thật không nhìn ra, cô là một người sống không thể thiếu đàn ông được! Đi cả đêm không về...."

Lâm Thừa Hạo khẻ nhếch miệng cười khinh..

"Thứ đàn bà lẳng lơ!!"

"Tôi không có!"

Anh làm sao có thể cho cô lời đánh giá nghiêm trọng như vậy chứ!

Nhưng khi đối mặt với một người đàn ông không thể nói lý như anh, cô có nói gì cũng bằng thừa.

Cho nên, lựa chọn của Tuyết Mộc Huệ là im lặng.

"Cô dám khiêu khích tôi, thì cũng phải chịu sự trừng phạt thích ứng…"

Những ngón tay của Lâm Thừa Hạo uốn lượn như rắn, rời khỏi đôi môi của cô.

Đôi mắt lạnh lùng kỳ lạ, tùy tiện thưởng thức sự lúng túng của cô.

Cho dù cô có cố gắng che giấu, anh vẫn có thể nhìn thấu được sự sợ hãi lúc này của cô.

Và cô càng cố gắng chịu đựng, anh càng muốn bức cô, muốn khiến cô hoảng sợ mà cầu xin sự thương xót của anh.

Trong đầu hiện lên một cách duy nhất đó chính là điên cuồng hôn cô.

Khiến cô mãi mãi ghi nhớ rằng cô là người của anh, là vợ anh...!

Lâm Thừa Hạo bị chính ý nghĩ của mình làm giật mình!

Trong ba năm qua, trừ cô ấy, anh từng hôn qua rất nhiều người.

Thậm chí phụ nữ của anh nhiều như cá bơi qua sông, cũng chỉ là món đồ chơi phát tiết trên giường.

Làm sao có thể đối với cô…

Tuyết Mộc Huệ hoảng sợ nhìn người đàn ông ở trước mặt, chỉ cảm giác một giây sau anh có thể làm ra những chuyện vô cùng đáng sợ, tựa như một con gấu thèm khát máu vậy, đem cô xé xác thành từng mảnh.

Tim, muốn nhảy ra khỏi cổ họng, hô hấp như nghẹn lại, máu huyết chảy ngược.

"Thiếu gia, có người muốn gặp ngài!"

Trong bầu không khí sắp đông cứng, lại truyền đến giọng của Trương quản gia.

Lâm Thừa Hạo không có một chút do dự nào đẩy Tuyết Mộc Huệ ra, chỉnh lại quần áo, bước nhanh ra ngoài.

Đến gần cửa, anh hơi dừng bước...!

"Hậu quả của việc chọc giận tôi, cô gánh chịu không nổi đâu!"

Việc anh rời khỏi, mang đi sự lạnh lẽo trong không khí, nhưng không làm cho Tuyết Mộc Huệ nhẹ nhõm mà càng làm cho cô nghẹt thở.

Cả người mềm nhũng ngã xuống thảm.

Trong giây phút đó chỉ còn lại một đôi mắt sáng chìm trong màn đêm vô tận.

…………………………….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!