Chương 25: Mèo Vờn Chuột

Đánh giá: 10 / 1 lượt

Tuyết Mộc Huệ vừa về đến nhà thì bắt đầu đau đầu suy nghĩ xem tối phải giải thích với Lâm Thừa Hạo như thế nào, nhưng không biết tại sao cả người không còn sức, mí mắt nặng dần, suy nghĩ một hồi thì ngủ thiếp đi.

Cho đến khi Trương quản gia gọi cô tỉnh, nói rằng thiếu gia có căn dặn, tối nay cô phải cùng anh dự tiệc, mới buộc phải thức dậy tắm rửa.

Trong tủ quần áp treo ngăn ngắn thành tằng nhóm những trang phục xa xỉ đắt tiền may theo số đo của cô, cô chọn một bộ váy lụa màu trắng tuyết, đứng ở trước gương ướm thử.

Quả nhiên dáng người vẫn vậy, nhưng chỉ cần đổi một trang phục khác, khí chất toát ra trên người cũng khác hẳn.

Ai có thể ngờ được, hình ảnh người công chúa cao quý ở trong gương, bốn năm trước phải đứng dưới ánh nắng thiêu đốt của mặt trời để phát tờ rơi, hứng chịu ánh mắt xem thường của người đi đường.

Nhưng để có được cuộc sống như vậy, cô đã phải trả một cái giá quá lớn.

Nếu được lựa chọn, cô hy vọng bản thân có thể dựa vào chính mình, sống thật tế là một Tuyết Mộc Huệ..

Hai tiếng sau, Lâm Thừa Hạo cũng từ công ty trở về, Tuyết Mộc Huệ chuẩn bị đi xuống giải thích với anh vì sao tối qua cô không về, thì tiếng chuông điện của Lâm Thừa Hạo reo lên...!

"Alo, bác Linh, bác tìm cháu có việc gì sao?"

"Thừa Hạo, có phải cháu quên hôm nay là ngày gì rồi không?"

Lâm Thừa Hạo đứng hình suy nghĩ, thật ra bây giờ anh không có tâm trạng nhớ nổi hôm nay là ngày gì, đều anh muốn ngay bây giờ đó là gặp Tuyết Mộc Huệ hỏi cho ra lẽ.... ruốt cuộc tối qua, cô ta đi đâu..

"Bác Linh, cháu thật sự xin lỗi, công việc của cháu bận quá, cháu không nhớ.

Bác Linh hôm nay là ngày gì quan trọng sao?"

"Không sao, cháu cứ làm việc của cháu, bác quên cháu vẫn còn nhiều việc như vậy...! bác cúp máy trước đây.."

Trần Linh cứ như vậy không đầu không đuôi mà nói...!

Trần Linh vừa cúp máy, Lâm Thừa Hạo thở một hơi dài mệt mỏi, điện thoại hết pin rồi, nếu điện hỏi bác Linh cho rõ ràng là chuyện gì thì e là không kịp.... anh đành đi lên phòng, cấm sạc điện thoại xong... Tuyết Mộc Huệ cũng từ bên ngoài mở của phòng bước vào...!

Lâm Thừa Hạo không nhìn trực tiếp cô, mà lạnh lùng nói..

"Cô chịu về rồi đó sao! Sao không ở thêm mấy hôm nữa, bị người ta chơi chán, đuổi về sao?"

"Lâm Thừa Hạo, anh đừng có quá đáng!"

"Quá đáng? Tuyết Mộc Huệ, cô nên nhớ cô là vợ của tôi, đã là thiếu phu nhân của Lâm Gia thì hãy biết an phận, nếu chuyện này còn tiếp diễn lần nữa, tôi không chắc công ty của Tuyết Kiến Hùng còn đứng vững trong giới ngân hàng đầu tư"

Vừa nói Lâm Thừa Hạo, vừa nâng cằm Mộc Huệ, nhìn ánh mắt giận dữ đó của cô thật khiến anh phát điên, nhưng anh về không phải là muốn cãi nhau với cô, chỉ muốn cùng cô dự tiệc rượu.... Nhưng vừa thấy hình bóng của cô bước vào, anh không khỏi nhớ lại chuyện đó mà tức giận, nói với cô những lời phỉ bán.

Nói dứt câu Lâm Thừa Hạo đi thẳng đến phía sau quầy rượu rót một ly rượu, ngữa cổ lên uống cạn.

Tuyết Mộc Huệ cảm nhận thấy được, nếu bây giờ tiếp tục đấu khẩu với anh, người chịu thiệt chắc chắn là cô..

Thôi vậy, cô đành làm một con cừu, lùi một bước nhường anh, cô nghiến răng, thở phào nút cơn tức giận vào bụng, e dè giải thích...!

"Tối qua…"

"Cô đã làm những việc gì, không cần phải báo cáo với tôi"

Một câu nói cực kỳ lạnh lùng, làm cho toàn bộ những câu nói mà Tuyết Mộc Huệ đã chuẩn bị từ lâu đều nghẹn lại trong cổ họng, một hồi lâu sau cô mới nói tiếp.

"Tôi còn có một chuyện muốn cùng anh thương lượng!"

"Bang…"

Ly rượu bị đập xuống quầy, xém tí nữa là bể vụn ra hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!