Trong phòng toàn mùi rượu và mùi thuốc lá, người bên trong không nhiều, nhưng ánh đèn nháy loạn, thêm cả tiếng nhạc ồn ào nên trông khung cảnh có vẻ lộn xộn. Sở Tiểu Hạo cũng nhìn thấy Quý Hàn Bách, đập vào tay Phó Lâm một cái.
Phó Lâm nhìn cậu ta, trên mặt không có biểu cảm gì nhưng trong đầu đang xoay vần nhanh chóng.
Cậu cảm thấy tám chín phần mười Quý Hàn Bách sẽ nhận ra cậu.
Trong lòng đã nghĩ được sau này mình nên chọn lọc từ ngữ như thế nào, cậu cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều, đứng ở trên hàng đầu, nhìn bọn Quý Hàn Bách.
Mạnh Tiểu Kiều cầm một xấp tiền, nhét mấy tờ vào lưng quần của bọn họ: "Hôm nay là sinh nhật tôi, mọi người cùng nhau vui vẻ đê, vui vẻ đê."
"Còn không mau cảm ơn anh Mạnh." Quản lý nói.
Không đợi bọn Phó Lâm nói, Mạnh Tiểu Kiều liền khoát tay nói: "Bà đây vẫn còn trẻ, không đảm đương được chữ 'anh' này, gọi 'ngon trai' là được."
Người trong phòng cũng cười ồ, quản lý tới chỉnh nhạc một chút, bọn họ chuẩn bị bắt đầu nhảy.
Phó Lâm nhìn sang bên Quý Hàn Bách một cái, đối phương đã không nhìn cậu nữa.
Lại là Lưu Béo, hắn nói: "Nhìn đi nhìn đi, tao cảm thấy cậu ta càng nhìn càng giống Phó Lâm, cả chiều cao với khuôn mặt cũng giống."
Mạnh Tiểu Kiều hỏi: "Ai vậy ạ?"
Lưu Béo biết cậu ghen với Phó Lâm, cố ý trêu tức cậu: "Cậu nhìn cái cậu đẹp trai nhất bên trên kia kìa, có giống với cậu đẹp trai mà chiều nay thấy trong quán không?"
Quý Hàn Bách đạp Lưu Béo một phát, Lưu Béo cười nằm lên ghế sofa, Mạnh Tiểu Kiều nghiêng đầu nhìn về đám người ở sân khấu, cậu đã thấy Phó Lâm.
Anh đừng nói thì thôi, nói rồi mới thấy càng nhìn càng thấy quen, rất giống.
Nhớ tới dáng vẻ đĩ trà xanh của Phó Lâm cậu liền tức tối, nhìn chằm chằm hơn mấy phút.
Nhảy xong một bài, lúc Phó Lâm đang định đi ra ngoài cùng mọi người, bỗng nhiên nghe tiếng Mạnh Tiểu Kiều gọi: "Người tóc đỏ kia, cậu ở lại."
Phó Lâm còn tưởng rằng mình đã thoát được kiếp này, lúc bị gọi tên, cậu giả vờ không nghe thấy, đi thẳng ra ngoài, nào biết được đồng nghiệp của cậu lại kéo cậu lại, nói: "Phó Lâm, bọn họ gọi cậu đấy."
Phó Lâm không thể làm gì khác hơn là dừng lại, nhìn bọn Sở Tiểu Hạo đi ra ngoài, để cậu đứng một mình ở đó.
Quý Hàn Bách vốn đang chơi điện thoại, nghe thấy động tĩnh cũng ngẩng đầu lên nhìn, thấy cậu đẹp trai kia bị gọi ở lại một mình, hắn nói với Lưu Béo: "Mày xem chuyện tốt mày làm đi."
"Tao đùa cậu ta thôi mà, Mạnh Tiểu Kiều này đúng là một lu giấm."
Lu giấm hiện tại đã đi tới cạnh Phó Lâm, quan sát cậu từ trên xuống dưới.
Phó Lâm cũng biết bản thân thật sự không tránh được nữa.
Vì chắc chắn sẽ bị nhận ra, cậu cũng không dám giả vờ, bình tĩnh nhìn Mạnh Tiểu Kiều. Mạnh Tiểu Kiều nói: "Cậu tên là gì?"
"Lâm Lâm ạ."
Đây là nghệ danh của cậu ở quán bar Tường vi đỏ.
Mạnh Tiểu Kiều không nhớ cái tên "Phó Lâm", cậu chỉ cảm thấy hai chữ "Lâm Lâm" này rất lẳng lơ, nhìn đối phương đội tóc giả đỏ, trang điểm loè loẹt, khiêu gợi đĩ thoã như vậy, nhưng quả thực rất đẹp, thuộc kiểu xinh đẹp mà trang điểm đậm khoa trương nhưng vẫn không giấu đi được.
"Tôi thấy cậu nhảy rất đẹp, nhảy cho bọn tôi thêm một đoạn nữa đi." Mạnh Tiểu Kiều nói: "Cho cậu hai nghìn."
"Cảm ơn ạ." Phó Lâm nói xong đã trở về chỗ vừa rồi để nhảy. Mạnh Tiểu Kiều ngồi xuống ghế sofa, Lưu Béo còn trêu ghẹo nói: "Sao nào, có phải là rất giống không?"
Mạnh Tiểu Kiều cố ý hỏi Quý Hàn Bách: "Anh Bách thấy sao ạ? Cái người tên Lâm Lâm này, có phải rất giống thằng trai bao trong quán các anh không?"
Quý Hàn Bách vốn không ngẩng đầu, nghe Mạnh Tiểu Kiều nói như vậy, lập tức ngẩng đầu nhìn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!