Chương 6: Không biết anh đang tắm

Loại cảm giác khó chịu trên cổ này khiến Phó Lâm thấy ngứa ngáy khắp người, cậu cảm thấy cả cơ thể lạnh lẽo, chỉ có cổ là nóng bỏng. Vết chai mỏng trên lòng bàn tay Quý Hàn Bách cọ lên làn da nhạy cảm của cậu, rốt cuộc Phó Lâm không nhịn được nữa bèn rụt cổ lại.

Cậu giả vờ tỉnh táo hơn một chút, ngồi ngay ngắn lên, đầu nghiêng về phía cửa xe.

Quý Hàn Bách hỏi: "Khó chịu hả?"

Phó Lâm không nói gì, nhắm mắt lại.

Hai tai đã đỏ ửng.

Quý Hàn Bách còn tưởng tai cậu đỏ do uống rượu.

Phó Lâm có hơi nản lòng, không ngờ rằng khuyết điểm quá nhạy cảm này lại trở thành trở ngại trong việc quyến rũ đàn ông.

Cậu cũng là đàn ông, biết rất rõ bản chất của đàn ông, chỉ mê hoặc bằng tinh thần thôi là chưa đủ, muốn quyến rũ đàn ông, tiếp xúc thân thể là hiệu quả nhất, có tác dụng nhất.

Muốn một thằng đàn ông tình nguyện tiêu tiền vì bạn, một là yêu bạn thương bạn, hận không thể móc tất cả mọi thứ ra dâng cho bạn, đây là trường hợp lí tưởng nhất, còn lại là muốn ngủ với bạn.

Thời điểm đàn ông bị du͙ƈ vọиɠ chi phối là lúc không có lí trí nhất.

Cậu tiếp tục giả vờ say.

Cậu thấy Quý Hàn Bách này cũng không phải là chính nhân quân tử gì.

Nhanh nhân cơ hội sờ mó tôi đi. Phó Lâm nghĩ.

Bọn họ trở lại quán sửa xe, Lưu Béo đi mở cửa, Quý Hàn Bách đỡ Phó Lâm xuống. Lưu Béo nói: "Không ngờ tửu lượng của thằng nhỏ lại kém thế."

"Nhìn thôi đã biết em ấy là một đứa bé ngoan ngoãn rồi, không uống rượu, không hút thuốc lá, mày mang chiếu ra đây."

Vẻ ngoài Phó Lâm trẻ trung trắng nõn, lại còn là sinh viên, Lưu Béo cũng rất chiều chuộng cậu, vội vàng trải chiếu trên đất, còn đập đập phủi mấy chỗ bẩn trên chiếu. Quý Hàn Bách đặt cậu xuống rồi cầm áo khoác đắp lên người cậu.

Lưu Béo nói: "Hay là mày đưa cậu ta đến phòng khách để ngủ đi?"

Phó Lâm vừa nghe được thì mở cờ trong bụng: Nhanh, nhanh mang tôi đi!

Quý Hàn Bách nhìn Lưu Béo một cái, thấp giọng nói: "Sao trước kia tao lại không phát hiện ra mày là người có suy nghĩ bẩn thỉu như vậy nhỉ? Uổng cho mẹ mày phận làm giáo viên lúc nào cũng muốn tu dưỡng đạo đức cho mày!"

Phó Lâm chán nản.

Cậu đang nghĩ, có phải là biểu hiện của mình quá ngoan ngoãn không.

Cậu nhớ Sở Tiểu Hạo đã nói với mình, có vài người cảm thấy kíƈɦ ŧɦíƈɦ khi ăn gái nhà lành, có vài người, nhất là những công tử nhà giàu lăng nhăng đào hoa sẽ không thích ăn kiểu này. Không nói đến bọn họ ngại gái nhà lành khó cưa, sau này cưa được rồi thì bỏ được, cho nên nhiều thằng cặn bã không đụng vào con non chính là vì nguyên nhân này.

Chẳng lẽ Quý Hàn Bách thích ăn kiểu hàng hèn hạ diêm dúa kia?

Cậu cũng không phải là không làm được.

Quạt trần trên đầu đung đưa đung đưa, Quý Hàn Bách và Lưu Béo ra ngoài hút thuốc. Lưu Béo nói: "Tao thấy thằng nhóc này đúng là kiểu ngây thơ, mày theo đuổi được rồi thì đối xử tốt, đừng trêu đùa người ta."

Quý Hàn Bách nhìn vào trong: "Sao tao lại có cảm giác em ấy là thẳng vậy?"

Lưu Béo không gặp nhiều gay cho lắm, ấn tượng sâu nhất trong lòng hắn chính là Mạnh Tiểu Kiều theo đuổi Quý Hàn Bách dồn dập, lẳng lơ đĩ thoã cay ngất trời. So với Mạnh Tiểu Kiều, Phó Lâm rất "bình thường", không khác gì các chàng trai bình thường khác.

Hắn híp mắt một cái, phun ra một làn khói, cười nói: "Có khi nào cậu ta là 1 không?"

Nói xong, hắn cười xấu xa.

Quý Hàn Bách khinh thường nói: "Vậy thì tao không sợ, chỉ cần em ấy thích đàn ông, trước mặt ông đây không có ai là 1 hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!