Chương 5: (Vô Đề)

Ba người bơi hơn nửa tiếng, lúc đi ra Phó Lâm mới phát hiện chỉ có mình mình cởi chuồng. Cậu lên bờ, nước men theo thân thể trắng nõn của cậu chảy xuống, Lưu Béo đứng ở phía sau nói với Quý Hàn Bách: "Mông trắng quá đi mà, chym trắng nhỏ lắc lắc kìa."

"Mày còn nhìn nữa, tao móc mắt mày ra đấy." Quý Hàn Bách nói.

Lưu Béo đưa hai ngón tay ra tự đâm vào mắt mình.

Cùng là ngắm trai đẹp nhưng hắn và Quý Hàn Bách không giống nhau. Hắn chỉ đơn thuần cảm thấy, đù má tỉ lệ thân hình tuyệt vời quá, anh chàng kia thật là đẹp trai, chỉ đơn thuần là thưởng thức thôi, không hưng phấn chút nào, không giống với Quý Hàn Bách, chỉ có thể nhìn thẳng.

Hắn cảm thấy mình sắp không quen Quý Hàn Bách nữa rồi.

Quý Hàn Bách không thiếu người, chưa nói đến Mạnh Tiểu Kiều đẹp trai thường xuyên đến quán sửa xe tìm hắn, gái đẹp hắn cũng đã gặp một đống. Lúc Quý Hàn Bách gặp các cô cũng không như bây giờ, hờ hững, lạnh nhạt.

Cho nên nói trên đời này thật sự không có đàn ông không thích nói chuyện, trời sinh ra lạnh lùng, chỉ là hắn có coi trọng hay không thôi.

Ba người hong khô bên bờ sông một lúc mới mặc quần áo, Lưu Béo nhìn đồng hồ, hơn mười hai giờ rồi, hắn mặc quần áo, cười hỏi Quý Hàn Bách: "Ông chủ, qυầи ɭóŧ ướt không mà cứ mặc vào thế, cởi là được rồi, phơi chym một lúc."

Quý Hàn Bách không thèm để ý đến hắn.

Phó Lâm mặc quần áo xong thì nhìn điện thoại, mới thấy Sở Tiểu Hạo không chịu yên ổn, liên tục gửi rất nhiều tin nhắn. Cậu nhấp môi, lúc giả vờ như chụp sông, ống kính lén lút quẹo sang bên Quý Hàn Bách, Quý Hàn Bách đang xách quần, hình như nhận ra điều gì đó bèn nhìn về phía cậu một cái, Phó Lâm run tay, suýt chút nữa thì nhoè.

Cũng may là cậu quay video, không phải chụp ảnh.

Chỉ lát sau điện thoại đã rung điên cuồng, vẫn là voice.

Phó Lâm ho khan một tiếng, điều chỉnh âm lượng đến mức thấp nhất, đặt bên tai để nghe.

Tiếp đó là tiếng hét chói tai của Sở Tiểu Hạo: "A a a a a a, mị chết đây."

"A a a a a a, cíu bé."

Phó Lâm: "... Cậu đừng gửi voice nữa, không tiện nghe."

"Tướng mạo này nhìn qua là biết khoai to không lo chết đói(*) nhiều tiền tốt số, a a a a, tui chết mất. Cái mũi này đẹp quá đi, thằng cha kia chắc chắn không nhỏ đâu."

(*) Khí đại hoạt hảo (): Khen ngợi kích cỡ và khả năng tìиɦ ɖu͙ƈ của nam giới.

Phó Lâm: "..."

"A a a a, rõ ràng vẫn là eo chó đực. Kia là đường nhân ngư phải không?!"

Phó Lâm trả lời: "Được rồi, tôi chuẩn bị về rồi."

"Cậu đừng vội mà, các cậu ở đâu vậy, trời ơi, đi bơi hả? Không phải là thẳng thắn với nhau rồi chứ? Có lớn không lớn không lớn không?!"

Phó Lâm không trả lời nữa, kết quả là Sở Tiểu Hạo vẫn hỏi có to không, cậu liền nói: "Mặc sịp, không nhìn được."

"Cá đi, tôi đoán là chym bự." Sở Tiểu Hạo nói không sợ chết.

Thân thể Phó Lâm vốn đã ngâm nước sông lạnh lẽo, lại bị Sở Tiểu Hạo khơi dậy một tia rung động.

Cậu nhét điện thoại vào túi, không trả lời cậu ta nữa.

Điện thoại trong túi lại rung mấy cái rồi mới chịu im, Phó Lâm đi tới xe van, liếc mắt nhìn trộm phía dưới của Quý Hàn Bách một cái, ánh mắt còn chưa liếc tới, cậu đã nhìn sang chỗ khác.

Cậu tuyệt đối không phải người như vậy!

Bọn họ lái xe trở về thành phố. Trên đường đi, Lưu Béo nói: "Ông chủ, chúng ta đi đâu ăn giờ?"

"Mày chọn bừa đi." Quý Hàn Bách rất khí phách nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!