Chương 45: Gặp phụ huynh

Phó Lâm vô cùng hồi hộp.

Vì mai là đám cưới của Quý Thành Vĩ rồi, cậu phải gặp người nhà của Quý Hàn Bách.

Cũng không biết người nhà hắn có thích mình không nữa.

Có điều cậu và Quý Hàn Bách cũng không phải nói mấy kiểu chuyện cưới xin, chỉ là yêu nhau thôi, bên kia cũng không phản đối gì. Cậu chỉ hồi hộp làm sao để lưu lại ấn tượng tốt với người nhà họ Quý thôi.

Tối hôm nay lúc ăn cơm, cậu còn hỏi riêng sở thích và tính cách của từng người nhà họ Quý.

Kết quả là Quý Hàn Bách nói với cậu: "Với gia đình anh, em chỉ cần lấy lòng bà nội anh thôi là được, chỉ cần bà thích em, những người khác có thích hay không cũng không quan trọng. Bà có quyền uy tuyệt đối ở nhà anh."

Cuối cùng hắn còn nói: "Mà em cũng không cần phải lo lắng, chắc chắn bà nội anh sẽ thích em. Giờ bà đã có ấn tượng rất tốt với em rồi."

Ngoại hình của Phó Lâm là kiểu người già thích nhất, đẹp mà không lẳиɠ ɭơ, đẹp trai nghiêm túc, sạch sẽ, nhìn vào là biết con ngoan trò giỏi.

Đến ngày diễn ra hôn lễ, sáng sớm Phó Lâm đã bò dậy sửa sang bản thân. Cậu đến tiệm làm tóc sửa lại tóc trước, về thì tắm, mặc bộ lễ phục nhãn hiệu nổi tiếng mà Quý Hàn Bách mua cho mình. Phó Oánh đứng bên cạnh làm quân sư cho cậu. Phó Lâm hỏi: "Phó Vĩ đâu rồi ạ? Hai ngày nay cháu không thấy ông ấy đâu."

"Nó đi tìm việc, đi làm từ sớm rồi."

"Mới được có mấy ngày, chân ông ta đã khỏi chưa ạ?"

"Nó nói công việc bây giờ của nó không cần đứng, không sao đâu."

"Công việc gì ạ?"

"Dì không hỏi cụ thể." Phó Oánh nói: "Kệ nó đi, chỉ cần nó chịu tiến bước đã là tốt hơn tất cả mọi thứ rồi."

Phó Oánh nói xong thì đi tới, sửa lại quần áo giúp cậu. Một người thanh niên đàng hoàng trong gương, đây là lần đầu tiên bà thấy Phó Lâm mặc lễ phục, cảm thấy đẹp chết đi được.

Có mùi vị đàn ông, sạch sẽ, trầm ổn.

"Được không dì?" Phó Lâm hỏi.

"Sáng mù mắt mọi người luôn." Phó Oánh nói: "Không khéo lại có thể giành hết ánh sáng của cô dâu chú rể luôn."

Phó Lâm cười, chỉ là dâu tây phía trong cổ áo cậu rất rõ ràng. Cho dù mặc áo sơ mi, cài hết cổ áo rồi vẫn không giấu đi được. Phó Oánh kéo cổ áo giúp cậu, đương nhiên là cũng nhìn thấy. Phó Lâm hơi quẫn bách, nói: "Quý Hàn Bách này, cầm tinh con chó, thích hút mạnh."

Phó Oánh nín cười, nói: "Đàn ông trẻ tuổi mà, ai cũng vậy hết, chỉ muốn ăn cháu thôi. Quý Hàn Bách vừa nhìn là biết một người khá là lợi hại đó."

Phó Lâm cũng xấu hổ không dám hỏi lại từ "lợi hại" trong miệng bà là có ý gì.

Có điều tổ chức ở nơi công cộng, nhất là phải gặp người nhà họ Quý, cổ có dâu tây cũng không phải là chuyện gì tốt. Phó Oánh cầm đồ trang điểm của mình tới, sờ mó nửa ngày, cuối cùng cũng nhạt bớt đi, không tới gần thì không nhìn được.

Hơn mười một giờ sáng hôn lễ chính thức bắt đầu, Quý Hàn Bách cũng đã hẹn với cậu, mười giờ tới đón cậu.

"Nó tự tới đón cháu hay là phái người tới đón?"

"Anh ấy nói anh ấy không đi được, phái tài xế trong nhà tới đón cháu." Phó Lâm nói.

Phó Oánh nói: "Tài xế trong nhà, chậc chậc chậc."

Ở đại trạch nhà họ Quý, Tôn Diểu mặc đồ ngủ xiêu vẹo đứng ở cửa sổ, qua cửa sổ nhìn thấy một chiếc Stretch Lincoln Limousine đang đỗ ở đình viện, bà nội Quý dắt con trai con gái bà, đang lên xe.

Stretch Lincoln Limousine (Xe Limo dài)

Bà giả bệnh không thể đi, hai đứa bé Quý Thanh Trì và Quý Ánh Thanh này vẫn được tham dự hôn lễ, nếu không phải bà kiên quyết từ chối, Tô Hồng còn muốn để hai đứa nhỏ của bà làm mấy đứa nhỏ rải hoa(*) nữa đó.

(*) : Chỉ mấy đứa nhỏ rải hoa, tung hoa trên lối đi của cô dâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!