"Mày không tin hả?" Quý Hàn Bách hỏi.
Lưu Béo nói: "Tin tin tin, tao thấy cái eo kia, cái dáng vẻ kia của Phó Lâm còn rất nhạy cảm. Mặc dù tao không thích đàn ông, nhưng tao cũng hiểu mày thích Phó Lâm ở điểm nào."
Quý Hàn Bách cảm thấy kiểu người khá lạnh lùng và xấu hổ như Phó Lâm, lúc hai người bọn họ ở riêng, toàn là hắn chủ động, Phó Lâm cũng không phải con gái ngại ngùng, thỉnh thoảng cũng rất to gan, có thể chọc ghẹo hắn, nhưng trình độ chọc như vậy với hắn mà nói, chỉ là trình độ thiếu nhi.
Mà hắn đã sớm muốn pằng pằng pằng, đàn ông mà, nên trực tiếp một chút.
Nhưng hắn lại cảm thấy Phó Lâm thuần khiết như vậy, có khi sẽ cảm thấy con người hắn quá dăm.
Quý Hàn Bách cảm thấy giờ là một cơ hội, hắn muốn đùa giỡn một chút, thu hút sự hứng thú của Phó Lâm.
Cho nên sau khi trở về từ đảo, hắn và Phó Lâm rõ ràng đã liên lạc ít hơn một chút.
Phó Lâm nhận một công việc phục vụ quán ăn, cậu bắt đầu đi làm từ sau khi đi từ đảo về.
Cậu làm một ngày, còn tưởng là tối Quý Hàn Bách sẽ đón cậu đi ăn cơm, kết quả là chờ đến khi tan làm rồi vẫn không thấy Quý Hàn Bách gọi cho cậu, cậu không nhịn được mà gọi điện thoại qua, kết quả là Quý Hàn Bách bên đó đang bận giúp Quý Thành Vĩ trang trí hôn lễ.
Hôn lễ của Quý Thành Vĩ vốn được tổ chức tại nước ngoài, Tô Hồng tạm thời đổi ý, định làm ở khách sạn năm sao dưới quyền nhà họ Quý.
Bà đang tuyên truyền với bên ngoài thân phận con trai trưởng nhà họ Quý của Quý Thành Vĩ, ra nước ngoài có ai biết họ là ai đâu, nhưng ở trong nước, bà có thể khiến cho tất cả mọi người biết đến hôn lễ này.
"Vậy anh làm việc đi." Phó Lâm nói.
Quý Hàn Bách "ừ", bên đầu dây chỗ hắn ầm ĩ khủng khϊếp, hắn nói: "Vậy anh cúp nha."
Phó Lâm "vâng", bên kia điện thoại đã cúp rồi.
Phó Lâm không phải người bám dính, Quý Hàn Bách đang có việc bận, không để ý tới cậu cũng bình thường, nhưng...
Cậu có chút lo âu.
Cậu vốn là người rất tự tin. Mặc dù nghèo nhưng đủ ưa nhìn, trong cái giới của cậu, cậu đã được coi là rất nhiều người theo đuổi. Đến khi quen biết Quý Hàn Bách, cũng nếm được mùi tự ti, tự ti mang theo cảm giác sợ hãi, lòng thấp thỏm không yên.
Quý Hàn Bách cũng bận thật, hôn lễ của Quý Thành Vĩ sắp được tổ chức đến nơi, người nhà như bọn họ, quá trình hôn lễ quá mức phức tạp, Quý Thành Vĩ ở trong công ty khá bận bịu, phần lớn việc đều nhờ Quý Hàn Bách... Thứ nhất Quý Hàn Bách không có việc gì đứng đắn, khá rảnh rỗi, thứ hai hắn muốn mượn hôn lễ để củng cố tình cảm anh em với Quý Hàn Bách. Thiếu ân huệ cũng là một cách củng cố tình cảm. Hắn lộ ra sự tin tưởng hoàn toàn với Quý Hàn Bách.
Vì hôn lễ đều do Quý Hàn Bách lo liệu cho nên bà nội Quý cuối cùng cũng mở miệng nhận lời tham dự tiệc cưới lần này. Quý Minh rất vui, nhanh chóng gọi người đến làm lễ phục cho bà nội.
Gã lại hỏi Quý Hàn Bách: "Đám cưới của anh cả con, con có đưa người yêu tham gia không?"
Quý Hàn Bách gật đầu: "Anh cả con gửi thiệp mời cho em ấy rồi."
"Thằng bé sẽ tới." Bà nội nói.
"Trong hôn lễ nhiều người, chắc là lúc đó mọi người cũng bận rộn, không có thời gian tiếp đãi cậu ta, cậu ta cảm thấy nhà chúng ta thờ ơ với nó." Quý Minh nói: "Hay vậy đi, tối mai bố rảnh, chúng ta mời cậu ấy đến nhà ăn bữa cơm, gặp trước một chút, được không? Như vậy cũng khá là chính thức. Người yêu đầu tiên của con mà, nhà chúng ta cũng xem như bày tỏ sự ủng hộ với con."
Bà nội Quý nghe xong cũng phụ hoạ: "Bà thực sự cũng rất muốn gặp thằng bé đó ngay, chỉ thấy ngày nào cháu cũng khen thằng bé hiếm có khó tìm."
Quý Hàn Bách nói: "Không cần, mọi người làm trang trọng như vậy, em ấy sẽ thấy căng thẳng. Dù sao thì sau này được nhìn thấy rồi, đến lúc đó cháu đưa bọn họ tới chào hỏi với mọi người là xong. Em ấy nhát gan, cháu nói cho mọi người biết, chào hỏi xong thì nhìn bằng hai mắt là đủ rồi, nên làm cái gì thì làm cái đó, không cần phải đặc biệt chú ý tới em ấy, để cho em ấy từ từ thích ứng.
Chờ sau khi hôn lễ của anh cả xong, cháu sẽ đưa em ấy đến nhà ăn một bữa cơm."
Bà nội Quý cười nói: "Được được được, người của cháu do cháu quyết định."
Trong lòng Quý Minh có chút lo âu, lúc bà nội còn ở đó thì xấu hổ không nói được, đến khi hai bố con đi lên tầng, gã mới nói khẽ với Quý Hàn Bách: "Con lên thư phòng bố."
Quý Hàn Bách theo gã đến thư phòng, Quý Minh đóng cửa lại, ho khan, nói: "Thì, bố cũng không vòng vo với con nữa, hai bố con mình vẫn luôn là quan hệ khá bình đẳng, lời bố nói đây cũng là quan tâm đến con thôi."
"Bố cứ nói thẳng đi." Quý Hàn Bách nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!