Chương 43: Lạt mềm buộc chặt

Trước kia Phó Lâm có thành kiến với con nhà giàu, trước không tiếp xúc sâu vào nhóm này, chỉ cảm thấy bọn họ giống như những tin đồn lan truyền bên ngoài, kẻ nào kẻ nấy ăn chơi chè chén, thích chơi thích bời, ăn không ngồi rồi.

Ở quán bar hầu như cậu đều gặp phải người như vậy, bình sinh Phó Oánh đều có quan hệ với những người đàn ông như vậy.

Nhưng khi nghiêm túc tiếp xúc mới phát hiện ra, bọn họ thật sự ưu tú hơn người bình thường. Lúc chơi thì chơi rất high, nhưng lúc nghiêm túc thì năng lực đều hơn người bình thường. Cũng không cần nói, chỉ đề tài, sở thích trên trời dưới biển bọn họ nói đều có vách ngăn với người bình thường. Bọn họ đều tốt nghiệp trường nổi tiếng, phần lớn đều đi du học, chừng hai mươi đã đảm nhiệm tầng quản lý, rất nhiều người làm công ty của gia đình mình, rất nhiều người tự xây dựng sự nghiệp, xuất thân tốt cho bọn họ nền giáo dục tốt và tài nguyên tốt, bọn họ đã bắt đầu ở vạch đích, trong quá trình cũng chạy nhanh, chưa từng hời hợt.

Cậu ở trong cuộc sống này ba ngày hai đêm, cảm nhận được ngoài tiền bạc, tương lai cho dù ở cùng với Quý Hàn Bách, không lo ăn mặc, cũng muốn bắt chước bọn họ cố gắng tiến lên.

Điều này một mặt khiến cho tinh thần của cậu chấn động.

Cũng một mặt khiến cho cậu chán nản.

Quý Hàn Bách lưu manh lại không phải thật sự là lưu manh!

Vào đêm đầu tiên Phó Lâm vốn đã quyết tâm, nếu như Quý Hàn Bách nhân lúc uống nhiều táy máy chân tay với cậu, nhất định cậu sẽ tích cực phối hợp.

Kết quả là Quý Hàn Bách lại ngoan ngoãn ngủ một đêm.

Được rồi, đây có thể là vì hắn uống nhiều rượu, mềm nhũn không còn sức cũng không nghĩ được gì.

Ngày hôm sau bọn họ ngồi du thuyền tập thể đi chơi, có lẽ là chơi quá high, lặn xuống nước, sóng đập, tham gia party, hai người cũng rất mệt, ngã xuống giường là ngủ luôn. Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, tinh thần tràn trề, nhưng cơ thể hơi đau nhức, Phó Lâm nghĩ đàn ông sáng sớm rất dễ hưng phấn, mặc dù mình đau nhức mệt mỏi, nhưng cũng cảm thấy hoàn toàn có thể ứng phó.

Cho nên cậu lén bò dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chuẩn bị tắm xong thì chạy lên giường tiếp tục giả vờ ngủ, kết quả là vừa rửa mặt xong trở lại, cậu đã thấy Quý Hàn Bách ngồi dậy.

Ban đầu Phó Lâm cũng chỉ nghĩ, để Quý Hàn Bách sướng sớm một chút, bản thân cũng đỡ áy náy trong lòng, kết quả là Quý Hàn Bách lại không có suy nghĩ về phương diện kia.

Quý Hàn Bách không có, nhưng mà cậu lại có.

Trong lòng ngứa ngáy, thật muốn thử một lần với Quý Hàn Bách.

Có điều cậu không phải người phóng túng, lúc thả thính người cũng nhàn nhạt. Quý Hàn Bách không chủ động, cậu còn có thể có cách gì nữa.

Hai người rời khỏi đảo, cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Người không vui trong chuyến party trước khi cưới này ngoài cậu ra, còn có Mạnh Tiểu Kiều.

Vì sau khi cậu chạy mất khỏi Chu Phóng, Chu Phóng cũng không đi tìm cậu, giữa những người bọn họ cùng nhau chơi high, Chu Phóng cũng chưa từng tới bên cạnh cậu. Lúc chơi moto nước, cậu suýt thì đi chung với Chu Phóng, cậu cũng định ngồi chung với hắn rồi. Cậu vừa mới cười với Chu Phóng, kết quả là hắn lại ngồi lên một chiếc moto nước khác.

Mặt nóng dán mông lạnh, Mạnh Tiểu Kiều dứt khoát không để ý tới hắn nữa.

Có điều ưu tư của Chu Phóng đương nhiên là không cao, sang đến ngày thứ ba hắn ở lại khách sạn một mình, không ra khỏi cửa, nói là cơ thể không thoải mái.

Mạnh Tiểu Kiều vốn định đến phòng hắn thăm một chút, cuối cùng vẫn không đi.

Lúc bọn họ trở về cũng giống như lúc tới, vẫn là được chuyên cơ đưa đón. Sau khi lên máy bay, Tôn Sướng cất túi xong thì ngồi xuống cạnh Chu Phóng, hỏi: "Thân thể mày khá hơn rồi chứ?"

"Không sao rồi." Chu Phóng nói.

"Tao thấy sắc mặt mày hơi tệ."

"Có lẽ do mệt quá đó." Chu Phóng nói.

Tôn Sướng đang muốn nói, thấy Mạnh Tiểu Kiều lên máy bay, hắn lập tức đứng lên, dọn chỗ ngồi cho Mạnh Tiểu Kiều: "Chỗ của cậu, không cướp của cậu."

Mạnh Tiểu Kiều vốn định ngồi ở phía sau, thấy Tôn Sướng nói như vậy, ngồi xuống dưới ánh mắt chằm chằm của mọi người.

Trước kia cậu và Chu Phóng luôn luôn như hình với bóng, mà hai ngày nay hai người đều tách ra chơi, đã không chỉ một người hỏi cậu là đã có chuyện gì xảy ra.

Dường như cậu cũng không muốn mọi người biết những chuyện này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!