Chương 4: (Vô Đề)

Phó Lâm không có ham muốn với tiền bạc, với tìиɦ ɖu͙ƈ cũng không. Nhưng cậu lại có một cơ thể rất quyến rũ, dù là mông cũng đẹp, vai cũng đẹp, đến cả ngón tay cũng thon dài đẹp đẽ, da trắng mịn, tóc dày đen nhánh, sạch sẽ tươi mới, khiến cho người ta vô cùng có cảm giác. Lưu Béo cảm thấy cậu vô cùng phù hợp với Quý Hàn Bách.

Hắn phải có lòng tác hợp cho hai người bọn họ.

Hắn đi ra khỏi phòng vệ sinh, lau tóc nhìn Quý Hàn Bách đang ở dưới gầm xe, bên cạnh là Phó Lâm trông rất có sức sống. Hắn cảm thấy mình là anh em phải thêm lửa giúp bọn họ. Đợi thằng chó Quý Hàn Bách kia, sợ là vịt nấu chín vẫn có thể bay được.

Hắn quen biết với Quý Hàn Bách bao nhiêu năm, từ hồi tiểu học ngồi cùng bàn, sau đó nhà Quý Hàn Bách phát tài và rời đi, năm kia lúc hắn đang buôn bán, gặp được Quý Hàn Bách trong quán ăn.

Quý Hàn Bách gần như chẳng thay đổi gì, lúc còn bé là một nhóc đẹp trai cool ngầu, lớn lên trở thành anh đẹp trai, cái thay đổi là điều kiện kinh tế. Lúc hai người đi ra khỏi quán ăn, một người lái Volkswagen(*), một người lái Ferrari(**).

* Volkswagen: Một hãng sản xuất xe ô tô của Đức

** Ferrari: dòng siêu xe thể thao nổi tiếng của Ý

Sự phát đại của của nhà họ Quý trong mười mấy năm nay quả thật là nhân thần cộng phẫn(*).

(*) Người và thần đều tức giận.

Tuy nhiên tính cách của Quý Hàn Bách vẫn không thay đổi gì, không có tính thiếu gia, hai người vẫn hoà hợp với nhau, hắn cảm thấy hiện tại Quý Hàn Bách chẳng thiếu gì cả, chỉ thiếu một tình yêu ngọt ngào. Tính cách của chó Quý Hàn Bách không được tốt lắm, nhưng thật ra lại là kiểu ngốc nghếch một cách dễ thương, Phó Lâm lại là loại thuần khiết, tương đối hợp với nhau.

"Nay trời nóng thật đấy." Hắn nói.

Phó Lâm quay đầu lại nhìn hắn một cái, nói: "Em xem dự báo thời tiết, hình như hai ngày nữa còn nóng hơn."

"Việc làm ăn trong quán cũng không tốt lắm, nóng hơn cũng chẳng có khách." Lưu Béo vừa nói vừa ngồi xổm xuống, nhìn về phía Quý Hàn Bách ở dưới gầm xe: "Hay là chúng ta ra ngoại ô Đông Hà bơi đi, thời tiết như thế này mà đi bơi thì chắc chắn rất thích, xong rồi về ăn trưa, chiều vừa đúng giờ mở cửa hàng."

Hắn vừa nói xong đã nhìn về phía Phó Lâm: "Nhóc Tiểu Lâm biết bơi không?"

"Em biết."

"Vậy đi cùng luôn đi."

"Phải đi làm chứ ạ?"

"Ông chủ cũng bỏ bê công việc đi cùng, chú mày sợ gì." Lưu Béo vừa nói vừa nhìn về phía Quý Hàn Bách dưới gầm xe: "Lần trước chúng ta đi cùng nhau ấy, không phải mày nói mày thích bơi, hôm nào rảnh thì đi sao? Hôm nay nè, nóng như vậy mà. Nhóc Tiểu Lâm cũng đi cùng."

Phó Lâm ở bên cạnh có phần sửng sốt, thầm nghĩ, đúng là ông trời giúp mình.

"Em nghe lời chủ quán."

"Được rồi." Quý Hàn Bách lạnh nhạt nói, trượt từ gầm xe ra.

Ba người bắt đầu thu dọn chuẩn bị đóng cửa. Lưu Béo đi lấy chìa khoá xe, lúc đi ngang qua Quý Hàn Bách, Quý Hàn Bách vỗ vai hắn một cái.

Bị thằng kia vỗ mình một cái như vậy, Lưu Béo lại thấy chột dạ, cảm giác mình đang gài bẫy lừa thỏ trắng vào hang sói, lại liếc mắt nhìn Phó Lâm, trắng trẻo sạch sẽ đang đứng ở dưới quạt trần đợi bọn họ, đứng vững như ngọc, chưa chắc đã phải thỏ trắng thanh thuần vô tội.

Điện thoại di động trong túi rung một cái, Phó Lâm móc ra xem, là Sở Tiểu Hạo nhắn.

"Ảnh ảnh, đừng có mà quên chụp ảnh đó."

"Xem thế nào đã." Cậu trả lời.

Cậu phải tìm một lý do chụp ảnh, cũng không thể trực tiếp cầm điện thoại hướng về phía Quý Hàn Bách chụp được.

Phó Lâm nhiều năm không đến Đông Hà bơi rồi, khi còn bé bên Đông Hà không quản lí nghiêm lắm, cậu thường hay đi. Sau lần suýt thì chết đuối ở đó hồi học trung học, Phó Oánh liền cấm cậu xuống sông, thật ra cậu bơi rất giỏi, lần suýt chết đuối đó là vì cứu người.

Ba người lên xe van, Lưu Béo lái xe, Quý Hàn Bách ngồi phía sau, Phó Lâm nghĩ một lúc, cũng ngồi vào phía sau.

Lưu Béo nhìn ghế trống trơn bên cạnh, khoé miệng toe toét: "Đi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!