Chương 39: Một phòng

Quý Hàn Bách không chỉ mua lễ phục cho Phó Lâm mà còn đi đến cửa hàng khác, mua mấy bộ quần áo bình thường.

Mua quần áo xong thì đi ăn đêm, lúc Quý Hàn Bách đưa cậu về thì đã là đêm khuya. Phó Oánh vừa mới tắm xong, tóc cũng chưa sấy khô, đứng ở tầng 4 nhìn trộm xuống bên dưới, thấy Quý Hàn Bách lấy từng túi từng túi trên xe xuống, giao cho Phó Lâm.

"Anh muốn lên nhà ngồi một chút không?" Phó Lâm hỏi.

"Muộn thế này rồi, quấy rầy mọi người mất."

Phó Lâm gật đầu một cái: "Vậy anh về sớm nghỉ ngơi đi nhé, mai gặp lại."

"Chín giờ sáng mai anh tới đón em."

Phó Lâm gật đầu, Quý Hàn Bách nhìn lên tầng rồi nói: "Ôm một cái nhé?"

Phó Lâm giơ túi đầy trên tay mình.

Quý Hàn Bách liền chìa tay ra, chạm lên mặt cậu: "Vậy anh đi đây. Về đến nhà anh gọi điện cho em."

Phó Lâm nhìn Quý Hàn Bách lái xe đi xa thì mới lên tầng. Phó Oánh cười híp mắt phẩy tóc, vừa quay đầu lại đã thấy Phó Vĩ ở sau lưng bà, đang thò người nhìn xuống: "Má ơi! Mày doạ chị chết khϊếp!" Phó Oánh nói.

Phó Vĩ nói: "Lái hẳn Ferrari cơ? Giàu thật đấy. Sao không lên đây ngồi một lúc?"

Phó Oánh không để ý tới gã, đi tới chỗ cầu thang đợi, chỉ một lát sau đã thấy Phó Lâm xách đồ đi lên.

Bà đi dép chạy xuống đón cậu, nhận lấy nửa số túi trong tay cậu: "Cái gì thế, sao mua nhiều vậy?"

"Toàn là quần áo ạ." Phó Lâm nói: "Quý Hàn Bách mua cho cháu."

"Armani đó." Phó Oánh nhìn túi trong tay: "Zegna..."

Bà biết những nhãn hàng này, ngẩng đầu nhìn Phó Lâm, ánh mắt vô cùng xúc động.

Phó Lâm cười, vẻ mặt hơi mệt mỏi, cùng bà đi về nhà, ném quần áo trên ghế sofa.

Phó Oánh bắt đầu xem từng cái một, lễ phục đều là một nhãn hàng nhưng quần áo thường lại có mấy hãng liền, đều là nhãn hiệu nổi tiếng. Bà lấy từng cái ra nhìn, động tác thận trọng, nói: "Toàn đồ đắt thôi."

Phó Lâm nhận lấy cốc nước, vừa uống vừa gật đầu.

Phó Oánh lại dè dặt xếp mấy bộ quần áo kia vào túi, Phó Vĩ muốn sờ, bà cũng kéo tay gã ra.

Con người không có cách nào chống lại ma lực của đồng tiền, chẳng còn thương cảm mà chỉ còn lại vui sướng.

Phó Vĩ không biết những nhãn hàng này, nhưng nhìn túi đựng thì cũng biết không phải là đồ rẻ tiền. Không ngờ đàn ông yêu đàn ông lại không khác gì tình yêu nam nữ, cũng sẽ tặng hoa, tặng quần áo, ngày nào cũng đưa người yêu về.

Tiền bạc và quyền thế là thứ có thể đàn áp tôn nghiêm của đàn ông nhất, vẻ mặt Phó Vĩ tỏ ra mấy phần khó khăn, gã ở bên cạnh nhìn, cũng không nói chuyện.

"Ngày mai cháu với anh ấy tới thành phố B, anh trai anh ấy tổ chức party độc thân, mời cháu đi cùng." Phó Lâm nói.

Mắt Phó Oánh sáng lên, có điều bà cũng không nói gì, chỉ xách quần áo về phòng giúp cậu, chờ Phó Vĩ trở về phòng gã, bà mới đóng cửa lại nói: "Đây chính là cơ hội ngàn năm có một đấy, cháu đi mấy ngày?"

"Ba ngày hai đêm ạ."

"Đủ dùng rồi, cháu có lòng tin tóm được cậu ta hoàn toàn không?"

Phó Lâm cười, không lên tiếng.

Cậu không dám khoác lác, cậu còn là một con gà mới nở, coi như Quý Hàn Bách muốn, cậu cũng chưa chắc dám, tỉ lệ chạy trốn lúc lâm trận rất lớn.

Quý Hàn Bách cũng quá lớn rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!