Chương 37: Cậu phải lòng hắn rồi

Chờ Phó Lâm về đến nhà, Phó Oánh lập tức đuổi đến phòng cậu, đóng cửa lại nói: "Dì muốn rút lại lời trước đó!"

Phó Lâm: "... Lời gì ạ?"

"Câu bảo cháu lừa tiền và lừa tình cảm của hắn, sau đó tàn nhẫn đạp hắn một đạp đó!"

Phó Lâm: "..."

Cậu vốn cũng không coi là thật mà.

Phó Oánh nói: "Dì cảm thấy Quý Hàn Bách này không giống với đám con nhà giàu mà dì nghĩ, trông còn rất đứng đắn."

Đứng đắn?

Phó Lâm nghĩ, cũng không đến nỗi.

"Hơn nữa thằng bé này còn rất hoạt bát." Phó Oánh lại nói.

Điểm này thì đúng.

"Giờ cháu đang nghiêm túc yêu đương với hắn." Phó Lâm nói: "Dì nói cháu nhắm đến tiền, kết quả là tiền còn chưa động vào được, bản thân đã rơi vào bẫy rồi, cuối cùng giỏ tre múc nước cũng bằng không thì làm sao bây giờ? Người quên mất dự tính ban đầu của mình thường sẽ có kết cục rất thảm."

Phó Oánh nghe vậy thì rơi vào trầm tư, thật sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

"Dì cảm thấy vẫn nên đánh cược một lần. Chỉ cần thủ đoạn của cháu ổn, xơi tái hắn, chúng ta nhận được cả người và tiền. Nhìn thấy xe thể thao của hắn dừng ở dưới toà nhà chúng ta, trong lòng dì như nở hoa." Phó Oánh che ngực nói: "Tìm được thằng con rể này, đây nhất định là ý trời! Đúng rồi, cháu nhanh nghỉ việc ở quán bar kia đi, mặc dù hắn không nói gì, nhưng dì đoán nếu người nhà hắn biết, nhất định sẽ nói này nói nọ."

Phó Lâm gật đầu một cái: "Cháu biết rồi."

Hạnh phúc tới quá đột ngột, trong lòng luôn có cảm giác bất an mơ hồ. Cũng không biết là cảm thấy bản thân không xứng, hay là cảm thấy mình không nắm chắc được.

Phó Lâm cứ lăn qua lộn lại trên giường, mãi cho đến khi Quý Hàn Bách gọi điện tới trước lúc đi ngủ.

Quý Hàn Bách cảm thấy cuộc gặp mặt hôm nay có chút lúng túng, trên đường về nhà hắn vẫn luôn nghĩ tới vấn đề này, hắn cảm thấy mình đến nhà người ta quá hấp tấp.

Lần đầu tiên đến nhà, hẳn là nên trang trọng một chút, hắn cũng không biết ấn tượng người nhà họ Phó dành cho hắn như thế nào.

"Anh không thấy mọi người nhiệt tình với anh như thế nào sao?" Phó Lâm nói: "Đương nhiên là ấn tượng tốt rồi, hai người họ vẫn luôn khen anh đó."

"Khen anh gì thế?"

"Khen anh biết điều." Phó Lâm nói: "Còn khen anh đứng đắn nữa."

Quý Hàn Bách cười thầm một lúc, nói: "Anh cảnh cáo em, đừng có mà tuỳ tiện chọc anh."

"Chọc anh đó, thì làm sao?"

"Làm sao, hậu quả anh sợ em không chịu nổi."

Phó Lâm cười, tiếng cười rất nhẹ, bỗng cậu nói: "Giờ trong phòng em toàn là mùi hoa, xếp đầy hoa anh tặng."

Quý Hàn Bách động lòng, hỏi: "Em thích không?"

"Ừm." Phó Lâm chậm rãi sờ cổ, nói: "Thích chứ."

Bầu không khí vấn vương sự mập mờ.

Quý Hàn Bách vẫn chưa trở về phòng mình, hắn uống một hớp nước, đổi đề tài, hỏi: "Dì và cậu em đều chưa kết hôn hả, vẫn còn đang ở cùng nhau?"

Phó Lâm cũng không lừa hắn, nói: "Dì em vẫn chưa kết hôn, chỉ nuôi em khôn lớn... Thật ra bà ấy không phải là dì ruột của em, em chỉ gọi bà ấy như vậy thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!