Phó Lâm vẫn bị kích động.
Vì cậu biết đây là thật.
Hơn sáu ngàn vạn, cậu không ăn không uống, cả đời không nghỉ ngơi thì vẫn không kiếm được bấy nhiêu tiền.
Hơn sáu ngàn vạn, đủ cho cậu trả hết các khoản nợ, đủ cho Phó Oánh kéo dài tính mạng, đủ cho cậu tiêu cả đời.
Nhưng đối với Quý Hàn Bách mà nói, đó chỉ là một căn nhà mà thôi.
Chênh lệch của người có tiền và người bình thường đó.
Môi cậu mấp máy, không biết nói gì.
Quý Hàn Bách đỗ xe ở ven đường.
Nếu muốn nói thật, hắn định sẽ nói một lần rõ ràng luôn, nói hết ra không giữ lại điều gì, cũng sẽ chứng tỏ hắn thẳng thắn.
"Gia đình anh kinh doanh, tập đoàn Quý Phong, em nghe nói chưa? Quý Minh chủ tịch tập đoàn Quý Phong chính là bố của anh." Quý Hàn Bách nói: "Hi vọng em không trách anh đã lừa em."
Phó Lâm nói: "Em có thể hiểu."
Quý Hàn Bách nhìn về phía cậu.
Phó Lâm nói: "Nếu chỉ giàu có bình thường, có thể em sẽ cảm thấy anh không thẳng thắn, có điều giàu có như thế... thì em có thể hiểu được."
Quý Hàn Bách nói: "Giàu hay không, anh cũng vẫn là anh, không thay đổi gì cả."
Phó Lâm cảm thấy đây là một suy nghĩ cực kì ngây thơ.
Cậu cười, gật đầu, có chút lúng túng, tim đập cũng hơi nhanh, gió lạnh tràn qua cửa kính xe cũng không thổi tan cảm giác nóng ran trong người cậu.
"Hôm nay anh gọi điện hỏi em tầng mấy, là mua căn hộ này à?"
Quý Hàn Bách "ừ" một tiếng, nói: "Đợi tân trang lại xong, anh sẽ dẫn em đi xem."
Phó Lâm cảm thấy lúc này hẳn là mình nên khϊếp sợ một chút, nhưng cậu không muốn nói chuyện, cảm giác mình có nói gì đi nữa thì đều là giả dối, trước mặt Quý Hàn Bách, cậu thà im lặng chứ không muốn nói dối một lời nào.
Xem ra đạo hạnh của cậu vẫn chưa đủ sâu.
Quý Hàn Bách thấy cậu không nói lời nào thì tự nói: "Hai chúng ta vẫn giống như trước, không có gì thay đổi cả, mặc dù gia đình anh có tiền, nhưng tiền đó cũng không phải của anh, anh vẫn là Quý Hàn Bách mở quán sửa xe thôi."
Phó Lâm nghe vậy thì bật cười.
Quý Hàn Bách không giả nghèo trước mặt cậu nữa, vậy sau này cậu có thể đi theo Quý Hàn Bách sống cuộc sống giàu có nhỉ?
Đây là chuyện tốt, cậu nên vui vẻ.
Cuối cùng Quý Hàn Bách cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nói thật, chuyện giả vờ này, bất kể là giả nghèo hay giả giàu, đối với người có tính cách như hắn mà nói thì có chút khó khăn. Giờ nói ra rồi, Quý Hàn Bách buông lỏng tay chân.
"Tối tan làm anh đến đón em." Hắn đưa Phó Lâm đến cửa quán bar nói.
Hắn muốn bắt đầu làm Quý đại thiếu gia, đương nhiên Quý đại thiếu gia yêu không giống với chủ quán sửa xe yêu.
"Em làm vũ công ở quán bar, anh có ý kiến gì không?" Trước khi xuống xe, Phó Lâm hỏi.
Quý Hàn Bách nói: "Em vui là được. Giờ hai chúng ta mới yêu nhau thôi, nếu như nói sau này anh nuôi em, em chắc cũng không yên tâm, vậy trước hết em cứ làm ở quán bar đi, sau này dù không làm việc nữa, làm việc gì cũng đều nghe theo em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!