Chương 34: Thẳng thắn

Phó Oánh không mang ô, lúc đội mưa chạy về, cả người đã ướt sũng.

Bà vào cửa cởi giày, nói: "Mưa to quá trời, mưa tạt lên người đau quá."

Phó Lâm cầm khăn lau cho bà, Phó Oánh vừa lau tóc vừa hắt hơi: "Không được rồi, dì phải nhanh đi tắm thôi."

Bà nói xong thì đi vào phòng tắm. Phó Lâm lau sạch sẽ góc cuối cùng trong phòng khách, chờ Phó Oánh tắm xong đi ra, cậu nói chuyện Quý Hàn Bách mua nhà cho bà.

"Dì nói hắn hỏi cháu như vậy là có ý gì?"

Phó Oánh có chút hưng phấn: "Sẽ không phải là mua cho cháu chứ?"

Không đợi Phó Lâm trả lời, bà cũng cảm thấy câu nói này có chút vớ vẩn.

Vừa mới xác định quan hệ đã tặng nhà rồi, trừ khi đối phương thật sự là một thằng ngu.

"Mua nhà cũng phải tham khảo ý kiến của cháu, xem ra đúng là hắn nghiêm túc với cháu." Phó Oánh nói: "Hôm nay cháu còn phải đi làm không?"

"Ăn cơm trưa xong đi." Phó Lâm nói.

"Làm xong công việc của ngày hôm nay thì không cần phải làm bên đó nữa, nghỉ công việc ở quán sửa xe đó đi." Phó Oánh nói.

Phó Lâm hơi ngạc nhiên: "Tại sao ạ?"

"Ở trong quán của hắn, các cháu là quan hệ tình nhân kiêm sếp và nhân viên, mặc dù cái quán rách kia của hắn không làm ăn được cái gì, lại càng giống như để chơi, nhưng cháu và hắn vẫn là quan hệ sếp và nhân viên, dựa theo kinh nghiệm của dì mà nói, làʍ ŧìиɦ nhân ở nơi làm việc không phải là hay, hơn nữa ngày nào các cháu cũng ở với nhau, rất dễ ngấy.

Trước đây đi đến chỗ kia của hắn làm việc để quyến rũ hắn, phải đến chỗ của hắn làm kiếm tiền, nay quan hệ đã xác định rồi, cháu nghỉ việc đi, sau này hai đứa là quan hệ tình nhân thôi."

Phó Lâm nói: "Quả là gừng càng già càng cay."

Phó Oánh nói: "Chị đây lăn lộn nhiều năm như vậy, chỉ tại vận khí kém, không gặp được thằng nào tốt thôi."

"Gần đây lão Tần đối xử với dì như thế nào?"

"Cũng tạm, chỉ là gã keo kiệt quá, chưa từng thấy người nào giàu mà keo như vậy."

Đàn ông không thể keo kiệt, nếu keo kiệt thì chẳng còn chút quyến rũ nào nữa. Quý Hàn Bách hẳn sẽ không keo, cậu cảm thấy hắn ra tay rất hào phóng.

Hi vọng tương lai có thể lấy núi vàng núi vàng đập cậu.

Quý Hàn Bách định sẽ thẳng thắn với Phó Lâm.

Lưu Béo nói: "Không dùng thử sức quyến rũ của mày hả?"

"Mày mù à, vậy đã không thể theo đuổi được rồi."

"Tao vẫn chờ đến lúc Phó Lâm tình loạn ý mê với mày đó, con người cậu ta lãnh đạm như vậy, cũng không biết lúc đắm đuối con cá chuối thì thành như thế nào."

"Sau này sẽ có cơ hội cho mày thấy." Quý Hàn Bách nói: "Anh cả tao muốn làm party trước khi kết hôn, tao tính đưa em ấy đi cùng, đến lúc đó một đống phú nhị đại, muốn lừa em ấy cũng không thể lừa được nữa."

"Thật ra thì mày có thể chờ mà." Lưu Béo hút thuốc nói: "Party kia cũng không nhất thiết phải đưa cậu ta đi."

Quý Hàn Bách vắt hai chân lên ghế: "Mày đây là người no đủ không hiểu kẻ đói khát nha."

Lưu Béo bực bội cười ra tiếng: "Cuối cùng mày cũng nói ra mục đích thực sự của mày rồi đó thằng chó chết."

Quý Hàn Bách cười, vẩy tàn thuốc trong tay: "Không giấu gì mày, bố mày đã tìm được nhà rồi."

"Nhà ở đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!