Câu "Anh yêu em" kia của hắn, không chỉ Phó Lâm nghe thấy mà Quý Thanh Trì cũng nghe thấy.
Nhóc vốn đang ở trong vườn hoa cho chim ăn, nghe Quý Hàn Bách nói những lời này, nhóc nhanh chân chạy vào phòng khách: "Bà nội, bà nội ơi!"
Bà nội Quý nói: "Buổi tối không được gào thét."
"Cháu vừa nghe thấy anh gọi điện thoại, anh nói là 'Anh yêu em'."
Bà nội Quý nói: "Nó yêu ai?"
"Anh nói với người trong điện thoại là 'Anh yêu em'." Quý Thanh Trì nói.
Tôn Diểu nghe vậy thì cũng sửng sốt, sau đó cười, nói: "Con ở đâu mà nghe trộm được vậy?"
"Ở ngay trong vườn hoa ạ." Quý Thanh Trì nói.
Nhóc vừa dứt lời, chỉ thấy Quý Hàn Bách đã đi tới phòng khách.
Cô Trần cười hỏi: "Hàn Bách về rồi. Cô làm mấy đĩa hoa quả, cháu muốn ăn không?"
"Cho cháu một phần đi ạ." Quý Hàn Bách vừa nói vừa nhìn về phía bà nội Quý: "Sao bà lại nhìn cháu như vậy?"
"Giờ cả ngày cũng không biết ăn cơm với ta nữa." Bà nội Quý nói: "Sao giờ đã về rồi? Không đi hẹn hò à?"
"Cháu vừa hẹn hò về mà." Quý Hàn Bách nói.
Cô Trần bê một đĩa hoa quả cho hắn, Quý Hàn Bách nhận lấy, bưng cái đĩa lên nói: "Cháu đi lên tầng đây ạ."
Hắn vừa nói vừa bưng đĩa hoa quả lên tầng, bà nội Quý nhìn hắn đi lên, bĩu bĩu môi. Tôn Diểu cười nói: "Nhìn thằng bé vui vẻ biết bao."
Mặc dù là một thằng con trai nhưng có thể khiến cho Quý Hàn Bách vui như thế, trong lòng bà nội ít nhiều cũng yên tâm hơn: "Chỉ không biết là người như thế nào."
"Hàn Bách không phải đã nói có cơ hội sẽ đưa cậu bé về gặp người sao?" Tôn Diểu nói: "Theo như con thấy, chắc cũng nhanh thôi, tính tình Hàn Bách gấp gáp lắm."
"Cô nói cho bố nó chưa?" Bà nội Quý hỏi.
Tôn Diểu nói: "Chưa ạ. Chuyện này con vẫn chưa dính vào, để cho Hàn Bách tìm được thời điểm thích hợp rồi tự nói cho anh ấy."
Về điểm này coi như không tệ. Bà nội Quý gật đầu, nói: "Tốt nhất là như vậy, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì lại đổ lên đầu cô."
"Con thì không sợ đổ lên đầu con." Tôn Diểu nói: "Chủ yếu là không biết bên Hàn Bách rốt cuộc đã tiến triển đến mức nào rồi. Bên Thành Vĩ sắp tổ chức hôn lễ đến nơi rồi, con nghĩ nếu như quan hệ của thằng bé với người kia đã ổn định, chờ đến hôn lễ của Thành Vĩ, cậu bé kia có thể sẽ tham dự cùng."
Bà nội Quý vừa nghe được cũng hơi ngạc nhiên: "Vậy có sớm quá không?"
"Con cũng chỉ đoán thôi ạ, kể cả không tham dự hôn lễ của Thành Vĩ, vậy đến lúc nhà họ Tôn và nhà họ Bàng làm hôn lễ, thằng bé nhất định sẽ đưa đi cùng."
Quý Hàn Bách quả thật có ý này.
Chỉ là hắn muốn trước khi giới thiệu Phó Lâm cho người nhà, hắn phải nói cho Phó Lâm thân phận thật của mình mới được.
Gần đây ngày nào Mạnh Tiểu Kiều cũng tới quán sửa xe, khiến cho hắn và Phó Lâm không có thời gian ở riêng với nhau.
"Giờ cậu không làm được chút chuyện đứng đắn nào sao?" Quý Hàn Bách hỏi: "Ngày nào cũng rảnh rỗi chơi bời như vậy, bố mẹ cậu cũng không để ý đến cậu hả?"
"Ngày nào anh cũng vùi đầu trong cái quán rách này sờ mó xe ô tô, chẳng lẽ là làm chuyện đứng đắn?" Mạnh Tiểu Kiều vừa ăn kem vừa chơi điện thoại, Cương Tử đang livestream bằng văn bản cho cậu.
Hôm nay mấy người Cương Tử và Chu Phóng đi ra biển câu cá.
Từ ngày Chu Phóng quyết đoán ra đi, đúng là không còn làm phiền cậu nữa. Sau mấy ngày yên lặng, cậu lại nghe được tin tức của hắn, hắn ra nước ngoài chơi cùng với bọn Cương Tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!