Chương 31: Bảo bối

Phó Lâm hoàn toàn không hiểu sự kích động này của Quý Hàn Bách.

Trong cuộc đời cậu, ngoại trừ những lúc suy nghĩ tiêu cực bùng nổ, liên quan đến yêu và thích, cậu chưa từng có rung động tình cảm lớn. Cậu suy nghĩ về tình yêu rất đơn giản, yêu một người là đối xử tốt với người đó.

Vì yêu cậu mà muốn cắn cậu, muốn bắt nạt cậu, đây là suy nghĩ gì vậy!

Cậu không hiểu.

Cậu cũng không phải chưa từng thích người khác.

Chẳng hạn như Lý Hành.

Phó Lâm ngồi trong xe, nhớ về Lý Hành.

Kiếp trước, cậu cũng quen biết Lý Hành trong quán bar. Theo lời Lý Hành nói, bạn cùng phòng kí túc của hắn tổ chức sinh nhật, mọi người cùng tới quán bar chúc mừng. Đó là lần đầu tiên hắn tới quán bar, sau khi trở về thì hắn si mê Phó Lâm.

Dùng lời của hắn nói thì là "Chưa từng thấy một người con trai nào chói mắt như vậy".

Bó hoa bách hợp mà hắn tặng kia là tiền đi làm thêm của hắn, lần đầu tiên trong đời hắn mua hoa, tặng cho một chàng trai, hắn đã lấy hết dũng khí rồi, trong khoảnh khắc nhìn thấy Phó Lâm, hắn gấp gáp đến mức không nói nên lời.

Cảm giác mối tình đầu rất trong sáng.

Phó Lâm ở trong sông rượu rừng thịt đã lâu, người theo đuổi cậu rất nhiều, nhưng không bằng Lý Hành chất phác sạch sẽ, hình như cũng có loáng thoáng động lòng, ít nhất thì cũng có hảo cảm, cũng có thể là hảo cảm với sự đơn thuần và tuổi trẻ trong cuộc sống hỗn loạn kia.

Vào lúc Phó Oánh bệnh nặng, cậu đi làm khắp nơi, việc gì cũng làm, Lý Hành giới thiệu công việc cho cậu, hai người phát tờ rơi với nhau.

Nhưng cũng chỉ đến như vậy, hai người gặp nhau sai thời điểm, khi đó trong đầu cậu chỉ có kiếm tiền, Lý Hành tỏ tình với cậu, cậu từ chối hắn.

Cậu đã rơi xuống vực sâu, không nên kéo người khác xuống cùng mình. Điều kiện gia đình của Lý Hành không tốt hơn chút nào, là sinh viên đại học vừa học vừa làm.

Trên người càng không có gì thì càng khát vọng được sở hữu cái đó. Nếu như bọn họ gặp nhau vào thời điểm khác, có lẽ sẽ trở thành một đôi rất yêu nhau chưa biết chừng.

Nhưng đời người thì không có nếu như, bảo cậu bùi ngùi với Lý Hành, không bằng nói là đang bùi ngùi với khoảng thời gian tuổi trẻ đã mất đi.

Thanh xuân của cậu rất ngắn, cái gọi là không buồn không lo cũng chỉ là kẽ hở trong chốc lát. Trái tim đang dần dần khép kín, mặc dù nụ hôn của Quý Hàn Bách mãnh liệt, nhưng lại không chạm được đến đáy lòng cậu.

Cậu không chịu nổi, hơn hết là cơ thể không chịu nổi.

Nhạy cảm quá không phải là cách!

Ôm hôn một trận đã giải quyết va chạm nhỏ giữa cậu và Quý Hàn Bách, mặc dù không đi ăn khuya nhưng tâm tình Quý Hàn Bách vẫn rất tốt, đưa cậu đến dưới toà nhà.

"Cảm thấy một ngày trôi qua quá nhanh." Quý Hàn Bách vừa nói vừa cởi dây an toàn ra, cơ thể hơi dựa vào Phó Lâm.

Phó Lâm bị hắn hôn phát sợ, vì Quý Hàn Bách không chỉ hôn, lại còn thích túm cậu, túm quá mạnh, có cảm giác đau, cậu không chịu nổi. Cậu đặt một tay lên cửa xe, nói: "Mai sẽ gặp mà."

"Em sợ cái gì." Quý Hàn Bách cười nói: "Ôm một chút."

Phó Lâm đưa tay ra để ôm, kết quả vừa ôm lấy cậu, hắn lập tức siết chặt tay, con mẹ nó ôm cũng chặt quá, siết Phó Lâm đến mức không thở nổi.

Quý Hàn Bách không thể hiểu được cách khắc chế.

Có điều lần này Quý Hàn Bách rất thành thật, chỉ ôm cậu một lúc, sau đó buông cậu ra.

"Bảo bối." Quý Hàn Bách nói bên tai cậu.

Xưng hô này khiến cho da gà của Phó Lâm gần như nổi hết lên, trực giác mách bảo cậu Quý Hàn Bách như vậy là muốn làm gì đó, bị doạ nên cậu vội vã đẩy cửa xe đi xuống.

Quý Hàn Bách cười, lái xe qua chỗ ngoặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!