Chương 30: Thương em

Quý Hàn Bách mở khoá xe.

Ngực của Phó Lâm vẫn âm ỉ đau, cậu chạy thật nhanh vào quán bar.

Sở Tiểu Hạo đi sát theo cậu, quay đầu nhìn xe của Quý Hàn Bách, sau đó vội vàng đi theo: "Giờ hắn đưa đón cậu mỗi ngày à? Sao em gái cậu lại có phúc như vậy chứ!"

Phó Lâm quay đầu nhìn cậu ta, cười nói: "Chào buổi tối."

"Chào buổi tối, tâm tình không tệ nhỉ." Sở Tiểu Hạo nói: "Tình yêu này của cậu thật đáng, tôi cảm thấy gần đây cậu cười nhiều hơn."

"Trước kia tôi rất chán đời sao?"

"Cũng không chán đời lắm, chỉ là không có tinh thần phấn chấn của người trẻ tuổi."

Phó Lâm thở ra một hơi, nói: "Chắc vì tôi có một linh hồn già cỗi."

Trước đó cậu có chút trầm lặng, bị cuộc sống chèn ép đến suy sụp, một lần nữa bò dậy, cần thêm một khoảng thời gian nữa.

"Phó Bạch Liên đã leo lên cành cao rồi." Chị Hồng quái gở nói: "Ngồi hẳn BMW cơ."

Lúc cô ta đi đến cửa quán đã thấy được, xe thì không tính là xe sang gì, nhưng người đàn ông trong xe BMW thật sự khiến cho người ta đỏ mắt.

Phú nhị đại, ông chủ lái xe sang cũng rất nhiều, nhưng đại soái ca ngồi trong xe đó lại rất hiếm thấy. Mặc dù cô ta không nhìn rõ thì vẫn có thể nhìn được người kia là một anh chàng đẹp trai, trẻ tuổi, anh tuấn.

Kim chủ trẻ tuổi đã hiếm gặp, trai đẹp lại càng hiếm, Phó Lâm này nhận được vận cứt chó gì chứ!

Phó Lâm cười nhìn về phía cô ta: "Đúng vậy, leo lên rồi."

"Hâm mộ không?" Sở Tiểu Hạo hỏi.

Chị Hồng hừ lạnh một tiếng: "Tao chỉ kiếm tiền sạch sẽ thôi."

Sở Tiểu Hạo lại muốn nổi đoá, Phó Lâm kéo cậu ta lại.

Miệng của chị Hồng vốn đã cay nghiệt, cũng không chỉ cay nghiệt với một mình cậu. Cậu đẩy Sở Tiểu Hạo đến phòng trang điểm còn trống bên trong cùng, nói: "Kệ đi, miệng cay nghiệt như vậy, trong lòng nhất định đang rất đau khổ."

Sở Tiểu Hạo cảm thấy lời này rất hả giận.

Phó Lâm ngồi xuống, vừa mới kẻ mắt, bên ngoài đã có người gọi: "Phó Lâm ơi, có người tìm cậu."

Phó Lâm quay đầu lại nhìn, hỏi: "Ai thế?"

"Không biết, một trai đẹp, lúc tôi đi ngang qua, cậu ấy hỏi tôi Phó Lâm có ở bên trong không."

Phó Lâm nhìn Sở Tiểu Hạo, Sở Tiểu Hạo tò mò, hai người cùng đứng lên, lúc đi ngang qua chị Hồng, cô ta hừ lạnh.

Tiểu yêu tinh, không ít thủ đoạn, quyến rũ một lũ đàn ông, đàn ông khi đã lẳng lơ, thật sự là còn hơn cả phụ nữ các cô!

Phó Lâm ra ngoài hành lang, nhìn thấy một chàng sinh viên đại học trẻ tuổi, vóc người cao gầy, tóc húi cua, trong tay cầm một bó hoa hồng.

Phó Lâm hơi ngạc nhiên, đi tới: "Soái ca, cậu tới tìm tôi hả?"

Người nọ vừa nhìn thấy Phó Lâm thì đỏ mặt, nhưng ánh mắt trong veo nhiệt tình, đưa hoa cho cậu.

Phó Lâm chưa cầm vội, chỉ cười khanh khách nhìn người con trai kia, nam sinh kia bị cậu nhìn như vậy thì lại càng căng thẳng hơn, nói: "Tặng anh."

Thi thoảng bọn họ cũng sẽ được người tặng hoa sau sân khấu, đây không phải lần đầu tiên Phó Lâm nhận được, cậu nhận lấy, nói: "Cảm ơn."

"Không cần cảm ơn." Nam sinh cười, nói: "Tôi nghe nói anh thích bách hợp đỏ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!