Chương 29: Vấn đề của 1 và 0

Quý Hàn Bách muốn đưa Phó Lâm về.

Phó Lâm suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

Có điều cậu chỉ để Quý Hàn Bách đến dưới tầng nhà, không cho hắn đi lên. Quý Hàn Bách nhìn khu nhà ngang cũ nát, nói: "Em ở đây hả?"

"Vâng." Phó Lâm nói: "Thời gian không còn sớm nữa, anh cũng nên về sớm nghỉ ngơi đi."

Quý Hàn Bách nói: "Không mời anh lên nhà một lát à?"

"Nhà có người." Phó Lâm nói.

Ý là giờ hai người bọn họ vẫn chưa đến lúc gặp mặt phụ huynh.

Quả thật là vẫn sớm.

Người ở tiểu khu cũ thường đi ngủ sớm, cả toà nhà cũng chỉ còn một gia đình đèn còn sáng, cây già trên đường chọc trời, che gần hết đèn đường, tối mờ lờ, không có ai cả.

Ban đầu chỉ muốn ôm một chút rồi làm bậy, nhưng sau khi ôm thì lại có chút nghiện, hắn nói: "Sau này ở bên nhau rồi, buổi tối đừng tách ra nữa nha."

Phó Lâm ngửi thấy mùi ấm áp trên người Quý Hàn Bách, nghe hắn nói vậy như được chạm đến đáy lòng, cậu nói: "Anh về sớm đi, trên đường lái xe cẩn thận một chút."

Cậu nói xong cũng duỗi tay ra, sờ lưng Quý Hàn Bách.

Quý Hàn Bách buông cậu ra, nói: "Anh nhìn em đi lên nhà."

Còn rất dính người nữa.

Phó Lâm không phải kẻ dính người, nghe vậy thì xoay người đi lên tầng, cầu thang ở bên ngoài là hình xoắn ốc, cậu đi đến tầng hai lại vẫy vẫy tay với hắn. Quý Hàn Bách lùi hai bước, xoay người đi ra ngoài, đi được hai bước lại quay đầu, đã không nhìn thấy Phó Lâm đâu nữa.

Hắn nghe tiếng mở cửa nhỏ xíu, sau đó thì thấy ở tầng bốn có một căn mở đèn, không thấy rõ số phòng, hắn chỉ nhớ vị trí đại khái, cạnh cầu thang.

Phó Lâm mở cửa, đổi dép ở chỗ huyền quan, sau đó mới đi tới ghế sofa nằm xuống, vừa mới nằm thì thấy Phó Vĩ cởi trần ra khỏi phòng, dụi mắt nói: "Sao mà giờ mới về?"

Phó Lâm "ừ" một tiếng, ngồi dậy.

Quên mất Phó Vĩ vẫn đang ở đây.

"Mày làm việc gì vậy, sao ngày nào cũng về trễ thế?"

Phó Lâm không trả lời gã, chỉ hỏi: "Ông có uống thuốc đúng giờ không?"

"Uống rồi."

"Không được ăn cay." Phó Lâm nói xong cũng xách balo đi về phòng mình.

Phó Vĩ thấy cậu đóng cửa lại, gãi gãi đầu rồi lại kéo giày về phòng gã.

Phó Lâm bật đèn, ngồi ở đầu giường một lúc, sau đó đi nhanh đến cửa sổ, kéo một góc rèm cửa nhìn ra ngoài một cái, đường phố tối đen, có một chiếc xe bật đèn đang rẽ, sau đó chạy xa dần.

Lúc này cậu mới đi rửa mặt, sau khi tắm xong lại đi lên giường nằm, yên tĩnh được mười mấy phút, sau đó tự huấn luyện bản thân một chút.

Kết quả không được, tay của mình rất có cảm giác.

Cậu mím môi, tắt đèn đầu giường, trong phòng tối thui, đã muộn lắm rồi, phải đi ngủ sớm thôi.

Nếu để cho Quý Hàn Bách sờ, vậy thì hỏng mất.

Sáng sớm hôm sau cậu bị đánh thức bởi tiếng ồn bên ngoài, cậu dùng gối đè lên đầu một lúc lâu, cuối cùng không thể chịu được nữa bèn nhảy xuống giường. Cậu mở cửa phòng đã nhìn thấy Phó Vĩ đang bưng đồ ăn đặt trên bàn, có lẽ do nóng bỏng tay, gã vừa đặt xuống bàn đã lập tức xoa hai bên tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!