Lúc Quý Hàn Bách trở lại quán, đúng lúc người đưa điều hoà tới.
Ship trong thành phố rất nhanh.
Lắp điều hoà hơn một giờ, lắp xong rồi bật, Phó Lâm thử mấy chỗ trong quán, không gian quán lớn, quả nhiên không có cách nào để mát cả quán, có điều ít nhất cũng có luồng gió mát mẻ.
"Tối sau khi tan làm em không cần phải đi ngủ sớm chứ?" Quý Hàn Bách vừa ngồi điều hoà vừa hỏi Phó Lâm.
Phó Lâm nói: "Anh muốn làm gì?"
"Chúng ta đi xem phim đi, suất chiếu khuya, không ảnh hưởng tới giờ đi làm của em."
Phó Lâm nói: "Vậy cũng phải đến nửa đêm."
"Anh phê chuẩn cho em nghỉ buổi sáng ngày mai, có thể ở nhà ngủ nướng, không cần đến làm."
Có tiền thật tự do phóng khoáng.
Phó Lâm nói: "Vậy sao không cho em nghỉ ban ngày, chúng ta đi xem ban ngày thật tốt biết bao."
Quý Hàn Bách nói: "Xem phim vào buổi tối mới thú vị chứ."
Cậu còn có thể không biết trong lòng hắn nghĩ thế nào chắc!
Phó Lâm cởi cúc cổ áo, quay người về phía điều hoà, sau đó "ừ" một tiếng.
Buổi tối đi làm ở quán bar, Sở Tiểu Hạo vừa nhìn thấy cậu đã lập tức lôi cậu ra ngoài hành lang, hỏi đêm qua đã xảy ra chuyện gì.
"Hôm qua sau khi giao cậu cho Quý Hàn Bách, tôi vẫn luôn lo lắng, sợ cậu xảy ra chuyện lại trách tôi." Sở Tiểu Hạo nói.
"Sao cậu lại nghĩ đến chuyện tìm Quý Hàn Bách?"
"Không phải tôi muốn tìm nha." Sở Tiểu Hạo nói: "Là cậu lẩm bẩm, bảo tôi gọi Quý Hàn Bách đến, cậu nghĩ là cậu có ý đó."
Phó Lâm hơi ngạc nhiên, cậu uống say như vậy mà vẫn còn ý chí chiến đấu sao? Lại còn không quên thân mình vì nhiệm vụ chân chính!
"Có điều trông thế này, chắc là Quý Hàn Bách chưa làm gì cậu nhỉ?" Sở Tiểu Hạo nói: "Cậu còn có thể đến nhảy nhót, tôi còn tưởng rằng cậu sẽ xin nghỉ cơ. Quý Hàn Bách này định lực mạnh như vậy sao, không làm gì hết hả? Hắn thật là quân tử mà."
"Tôi uống nhiều, hắn không có hứng thú với người say như chết đâu nhỉ?" Phó Lâm nói: "Sao có thể coi hắn là một quân tử được chứ, đặc..."
Lời mới nói được một nửa, cậu cười một tiếng với Sở Tiểu Hạo.
Sở Tiểu Hạo lập tức hỏi: "Hắn đặc cái gì, đặc sắc?"
Phó Lâm nói: "Tôi cảm thấy hắn có chút đói khát."
Sở Tiểu Hạo bật cười hì hì: "Vậy rất tốt nha, tiết kiệm bao nhiêu chuyện cho cậu. Đàn ông cái tuổi này của hắn không dâm mới lạ đó. Nhưng cái này đều không phải là điểm chính, cậu còn muốn thật sự yêu đương với hắn nữa đó. Vậy thì khảo sát nhân phẩm của hắn một chút, dù sao cũng là loại phú nhị đại có tiền, có nhan sắc, có ciu bự như hắn, thường đều cả thèm chóng chán(*)."
(*) : Lúc bắt đầu một việc gì thì rất thích, có động lực nhưng được một thời gian thì chán.
Thật ra Phó Lâm cũng lo lắng về cái này.
Cả thèm chóng chán là trạng thái bình thường của đàn ông.
Nếu như Quý Hàn Bách đối với cậu chẳng qua chỉ là cả thèm chóng chán, cậu cũng phải giữ vững lòng mình, đi thận không đi lòng. Cậu cho Quý Hàn Bách thân thể, Quý Hàn Bách cho cậu nhiều tiền, được cái mình muốn, không ai có lỗi với ai, cũng rất tốt.
Buổi tối sau khi tan làm, Quý Hàn Bách sẽ tới đón cậu.
Hắn đã có lòng phải từ từ lộ ra thân phận giàu có của mình, lần này hắn lái xe tới, là một chiếc BMW.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!