Chương 25: Ngủ cùng

Biệt thự lớn nhà họ Quý.

Tối hôm nay bà nội Quý uống một ly cà phê, người lớn tuổi rồi, vốn dĩ ngủ cũng không nhiều, sau khi uống cà phê thì lại càng không ngủ được nên bà ngồi ở trong phòng khách xem tivi.

Bà đang đợi Quý Hàn Bách trở về.

Đang xem tivi, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, bà quay đầu nhìn, là Tôn Diểu và Quý Minh trở về.

Hai người cười đùa đi vào, Quý Minh ôm eo Tôn Diểu, muốn hôn Tôn Diểu, nhìn thấy tivi phòng khách vẫn sáng thì lập tức buông lỏng tay. Tôn Diểu cũng sửng sốt, phẩy tóc, cười đi tới: "Mẹ à, sao mẹ vẫn chưa ngủ vậy?"

"Hai đứa cũng đã ngủ đâu." Bà nội Quý nhìn Tôn Diểu rồi lại nhìn Quý Minh.

Quý Minh nói: "Hôm nay là ngày kỉ niệm tròn một năm bọn con quen nhau, bọn con ra ngoài ăn một bữa cơm, coi như chúc mừng một chút thôi."

Gã biết bà nội Quý không thích Tôn Diểu, cho nên cũng ít khi tỏ ra quá thân mật với Tôn Diểu trước mặt bà. Bà nội Quý cầm điều khiển đổi kênh, không lên tiếng.

Quý Minh hỏi: "Sao mẹ vẫn chưa ngủ ạ, đã đến giờ này rồi."

"Ta đang đợi Hàn Bách." Bà nội Quý nói.

"Nó vẫn chưa về ạ?" Quý Minh nói.

"Nó có còn là trẻ con nữa đâu, cũng phải có các mối quan hệ của mình, người trẻ tuổi bây giờ ngủ cũng muộn mà." Tôn Diểu nói: "Gần đây hình như thằng bé nói là có người yêu, chắc là hẹn hò rồi."

Quý Minh nghe vậy thì ngạc nhiên, "Chuyện bao lâu rồi, sao mà anh không biết?"

"Sao mà mày biết được." Bà nội Quý không đợi Tôn Diểu trả lời, tranh nói trước: "Ngoài việc đưa tiền ra thì mày còn quan tâm tới đứa con này hả?"

Quý Minh định nói, Tôn Diểu kéo cánh tay gã một cái. Bà nội Quý có chút không kiên nhẫn, "Hai đứa đi lên tầng đi, đừng làm phiền ta xem tivi."

"Vậy mẹ, bọn con lên nhà trước, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi ạ."

Tôn Diểu vừa nói vừa kéo Quý Minh đi lên tầng, đến phòng ngủ tầng hai, Quý Minh cởϊ áσ sơ mi ra, nói: "Cụ nhà càng ngày càng nóng nảy."

"Người già như trẻ nhỏ ấy mà." Tôn Diểu nói: "Anh cũng đừng để ý quá, bà cũng không phải khó chịu với anh."

"Vậy thì bà đang khó chịu với ai?"

"Với em đó." Tôn Diểu ngồi ở trên ghế sofa, xoa xoa chân đau nhức của mình: "Có điều đúng là anh thiếu quan tâm đến Quý Hàn Bách, nó tốt nghiệp đại học cũng lâu rồi, sao anh vẫn không sắp xếp con nó vào công ty?"

"Anh còn đang mong nó tới đây, là nó không chịu. Đứa nhỏ này không được việc, không dạy được."

"Vậy giờ anh định làm gì, để Thành Vĩ nhận ca à?"

"Chuyện trong công ty, em không hiểu đâu, không cần phải lo." Quý Minh nói: "Anh đi tắm đây."

Tôn Diểu ngả người lên ghế sofa, xoa xoa huyệt thái dương, sau đó lấy điện thoại ra lướt.

Vừa mới lướt đã thấy được biến động, có một người bạn trong nhóm đã tag cô, cô mở ra nhìn, là nhóm bạn bè mà Tôn Sướng đã up.

Tôn Diểu ngạc nhiên cực độ, lập tức ngồi dậy trên ghế sofa, mở bức ảnh kia ra nhìn một chút.

Đây là ý gì, Quý Hàn Bách yêu rồi, người kia là đàn ông?

OMG!

Cô cũng không sợ đêm khuya người bạn kia đã ngủ chưa, lập tức gọi điện thoại đến. Bạn cô đang đắp mặt nạ, hỏi: "Sao thế?"

"Cái kia trong nhóm bạn của bà, là ý gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!