Chương 24: Say rượu

Nửa năm chưa gặp Quý Hàn Bách, chỉ cảm thấy hiện tại hắn gặp chuyện vui, tinh thần thoải mái, "Mấy người đến lâu chưa?"

"Cũng vừa mới đến thôi." Bàng Quyên vừa nói vừa quan sát Phó Lâm. Quý Hàn Bách giới thiệu qua: "Phó Lâm, người yêu của tôi."

Chỉ cần giới thiệu như vậy, Quý Hàn Bách đã vui đến nở hoa, ngọt ngào không tả nổi.

"Chào cậu." Bàng Quyên cười chào hỏi.

"Chào chị."

Quý Hàn Bách lại giới thiệu cho Phó Lâm: "Bàng Quyên, bạn gái của Tôn Sướng, không, giờ chính xác là bà xã, bọn anh đã quen nhau từ lâu."

Bàng Quyên nói: "Tâm nguyện khó quên nhiều năm như vậy của tôi, cuối cùng hôm nay cũng có thể buông bỏ rồi."

Cô cười với Phó Lâm, nói: "Chắc là cậu không biết, hồi học cấp 2 tôi thầm mến cậu ta đấy, lấy hết dũng khí để bày tỏ, cuối cùng lại bị cậu ta từ chối."

Quý Hàn Bách cười ngồi xuống, "Chồng bà sắp ghen kìa."

"Giấm lâu năm đã không còn mùi nữa rồi." Tôn Sướng nói: "Ai mà chả có một thời mù mắt. Cậu cẩn thận vị này nhà cậu ghen đó."

Phó Lâm cười nói: "Sao chị lại thích anh ấy, rõ ràng là anh Tôn đây đẹp trai hơn nhiều."

Tôn Sướng và Bàng Quyên cùng cười ha ha, Bàng Quyên nói: "Người yêu này của ông rất thú vị, tôi thích."

Quý Hàn Bách nói: "Lần này anh sẽ ghen thật đấy, em cẩn thận đi, anh ghen rất là đáng sợ."

Tôn Sướng vẫn đang nhìn mặt Phó Lâm, trước kia hắn không hiểu sao Quý Hàn Bách lại nhìn trúng cậu ta, giờ thì đã hiểu, thanh thuần nhưng lại không phải loại văn tĩnh nhu nhược mà rất sáng sủa đoan chính, kiểu này quả thật rất hiếm thấy.

"Mặt cậu sao vậy?" Bàng Quyên cũng phát hiện vết thương trên mặt Phó Lâm.

"Không cẩn thận nên ngã thôi ạ." Phó Lâm nói.

"Doạ chị sợ quá, còn tưởng Quý Hàn Bách bạo hành gia đình với em."

"Hai người vẫn chưa xong đúng không?" Quý Hàn Bách nói.

Bàng Quyên bật cười, nâng quai hàm nhìn Phó Lâm nói: "Thật không cam lòng mà, cái dạng chó này của ông sao lại tìm được bạn trai tốt như vậy chứ."

"Bố mày kém chỗ nào." Quý Hàn Bách nói.

"Ít nhất thì so với vị tiên sinh này của nhà bọn tôi, vẫn kém hơn rất nhiều." Bàng Quyên ngả sang Tôn Sướng.

Tôn Sướng hài lòng, ngoắc tay gọi phục vụ tới.

Quý Hàn Bách nghiêng đầu nói với Phó Lâm: "Em nên quen đi, bạn bè bên cạnh anh đều là cái lũ như thế này."

Phó Lâm nghĩ trong đầu, đúng là cậu đã được lĩnh giáo, may mà cậu đã sớm được bạn thân Sở Tiểu Hạo dạy, nếu không thì cũng không chịu nổi.

Nhưng bản thân cậu u ám, cho nên cậu thích người thoải mái như vậy.

Quý Hàn Bách cũng như vậy, cậu luôn cảm thấy trên người Quý Hàn Bách có một sự đơn thuần mà cậu không có.

Bữa cơm này vô cùng vui vẻ, sau khi cơm nước xong, cũng vừa lúc tạnh mưa, đi ra khỏi nhà hàng, Phó Lâm run cầm cập, hôm nay sau khi bị ngấm nước mưa, cậu luôn cảm thấy trên người lạnh lẽo, cánh tay Quý Hàn Bách sượt qua cậu, cậu cảm thấy vô cùng thoải mái.

Hai người chia tay vợ chồng Tôn Sướng ở ven đường, Tôn Sướng nói: "Gần đây khá bận rộn, lúc gặp lại chắc là bọn tao đã kết hôn rồi, mày bớt chút thời gian đến đi, đến khi có ngày kết hôn chính thức tao sẽ nói cho mày, mày phải làm phù rể cho tao đấy."

"Phó Lâm cũng đến nữa nha." Bàng Quyên kéo cánh tay Tôn Sướng, cười nói.

Cô muốn Phó Lâm cùng làm phù rể, nhưng mà người còn chưa đủ thân quen, cũng sợ đến lúc đó có biến cố gì nên còn chưa nói, dự định xem xét lại hôn lễ xem sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!