Phó Lâm chủ động như vậy mà mình không hôn lại thì đúng là không đáng mặt đàn ông!
Quý Hàn Bách ôm lấy eo cậu, nhìn Mạnh Tiểu Kiều lái xe rời đi.
Chờ bọn họ đi xa, Phó Lâm lập tức đẩy tay Quý Hàn Bách ra, nói: "Buồn."
Quý Hàn Bách quyến luyến cất tay đi.
Phó Lâm có chút lạnh lùng, chắc là do Mạnh Tiểu Kiều thêm lửa nên mới như vậy.
Hắn nhìn Phó Lâm một chút, ánh mắt nóng bỏng.
Phó Lâm nói: "Em lại giúp anh rồi nhé."
"Thấy kĩ thuật hôn của anh thế nào?" Quý Hàn Bách hỏi.
Đôi má trắng nõn của Phó Lâm hơi ửng lên, nói: "Không biết."
Quả thật là cậu không biết, vừa rồi đầu óc trống rỗng, rất căng thẳng, chỉ nhớ được cảm giác mềm mại ướŧ áŧ, lúc Quý Hàn Bách nắm lấy eo cậu, hai chân cậu mềm nhũn ra rồi.
Nhạy cảm thật đáng ghét.
Cậu gãi cổ, nói: "Em giúp anh việc lớn như vậy, anh mời em ăn chút gì đi."
Quý Hàn Bách cười, nói: "Lúc này chắc Mạnh Tiểu Kiều đã tuyệt vọng lắm rồi, là em giúp anh đuổi phiền phức đi."
"Cậu ấy chắc phải thích anh lắm nhỉ?"
Quý Hàn Bách nói: "Thích anh, nhưng anh lại không cho rằng cậu ấy thích anh. Người này là như vậy đấy, cái gì cũng muốn cho bằng được, thứ gì cậu ấy muốn mà không có được thì lại điên loạn lên."
Mạnh Tiểu Kiều khóc sặc sụa, nấc liên tục.
Chu Phóng ngồi bên cạnh ghế lái chơi điện thoại, không thèm an ủi cậu.
Cậu lau mắt, nói: "Sau này tôi không thèm thích Quý Hàn Bách nữa, hắn bị ô uế rồi."
Chu Phóng nói: "Trước đó cậu có bao nhiêu bạn trai, người ta mới hôn môi một cái mà cậu bảo ô uế?"
"Không giống nhau, Quý Hàn Bách chưa yêu ai bao giờ."
Quý Hàn Bách là bạch nguyệt quang của cậu, hơn nữa ở vấn đề vệ sinh Quý Hàn Bách cũng không phải sạch sẽ gì, lăn lộn trong bùn cũng chẳng sao cả, nhưng hắn lại rất ghét tiếp xúc thân thể, cho nên hôm nay cậu mới thăm dò bọn họ như vậy, kết quả thì sao?
"Với cả, dù nói là tôi yêu rất nhiều người nhưng thời gian qua lại đều rất ngắn, hơn nữa cũng chưa lên giường đâu!"
Chu Phóng cuối cùng cũng nhìn sang cậu: "Thật hả?"
Mạnh Tiểu Kiều lại lau mắt: "Nhưng mà đây cũng là chuyện tốt, tôi tuyệt vọng rồi, sau này có thể yên tâm làm 1."
Chu Phóng: "..."
Đây là tính toán shit gì thế, với cái ngoại hình này còn muốn làm 1?
Hắn nhìn Mạnh Tiểu Kiều, mắt Mạnh Tiểu Kiều sưng đỏ, đẹp nhưng lại có cảm giác bị tàn phá. Hắn cảm thấy thật ra cậu ta cũng không kém Phó Lâm, về mặt diễm lệ còn hơn hẳn một bậc.
Không hiểu sao lại làm được playboy, đúng là mỗi người có một sở thích riêng.
"Vẻ mặt của cậu là thế nào đây?" Mạnh Tiểu Kiều nói: "Chẳng lẽ cậu nghĩ trước kia tôi yêu nhiều như vậy là đều tìm 1 chứ?"
Tất cả bạn trai cậu ta tìm đều là đại mỹ 0 thật sao? Vì Quý Hàn Bách nên mới khuất thân làm 1 ư?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!