Chương 13: Mập mờ lưu động

Sắc mặt Quý Hàn Bách hơi đỏ, tay nắm cũng chặt, thân thể suýt chút nữa thì rơi khỏi ván nằm.

Chính vì thân thể lắc qua một cái, khiến cho hắn đột nhiên ý thức được mình đã hơi mất khống chế.

Hắn liền buông tay Phó Lâm ra, ngược lại với hắn, gương mặt cậu vẫn lạnh nhạt, chỉ có yết hầu di chuyển lên xuống một chút.

Trong lòng Quý Hàn Bách như bị mèo cào, lại không nhịn được luồng cảm xúc kia, cũng nhưng sợ tiến công quá nhanh sẽ doạ Phó Lâm sợ. Không thấy Phó Lâm hồi hộp, cũng không thấy bài xích, giống như không biết hắn muốn làm gì, lạnh nhạt giống như một tờ giấy trắng, nhưng trên người cậu lại có một loại sức hút khiến Quý Hàn Bách thích vô cùng. Nhìn cậu sạch sẽ đứng đắn như vậy, hắn lại càng muốn làm cậu hơn.

Hắn liền tháo găng tay ra, giọng nói dịu dàng rõ ràng mang theo mục đích: "Em có biết không?"

"Em biết." Phó Lâm nói.

Thấy Quý Hàn Bách nhìn mình, cậu nói: "Cũng không còn là trẻ con nữa, sao có thể không biết mình thích nam hay nữ?"

Da Phó Lâm rất trắng, tóc đen nhánh mềm mại, môi đỏ thắm, nói: "Em thích đàn ông."

Mặc dù thời gian quen biết của hai người rất ngắn, nhưng lúc bên nhau bầu không khí lại có vẻ mập mờ, giống như gió đêm mùa hè mơn man quanh cơ thể hai người, thật ra trong lòng cả hai cũng có cảm giác.

Lúc này mà không xơ múi gì thì còn là đàn ông nữa không?!

Quý Hàn Bách không làm chủ được máu sói đang sôi sùng sục trong cơ thể, hắn để tay lên bụng Phó Lâm, đặt lên rồi mới biết nhìn ngoài mặt Phó Lâm bình tĩnh thản nhiên như vậy nhưng hóa ra cậu cũng rất lo lắng hồi hộp.

Bởi vì bàn tay hắn cảm nhận được nhịp tim của Phó Lâm.

Vừa lúc đó, một chiếc xe đỗ xịch ngoài quán.

"Có khách kìa." Phó Lâm vừa nói vừa tụt ra khỏi gầm xe, bò dậy khỏi ván nằm.

Vừa nãy cậu đã phải nín thở, thật ra cậu cũng rất hồi hộp.

Khiêu khích là một chuyện, làm thật là một chuyện khác. Tuy cậu có kiến thức phong phú, nhưng lại thiếu kinh nghiệm thực chiến.

Cậu đi ra ngoài, một người bước xuống xe, là người mà cậu biết.

Mạnh Tiểu Kiều.

Hôm nay Mạnh Tiểu Kiều mặc áo sơ

-mi hoa, đeo kính râm, giống như thời tiết tháng sáu, khí nóng bọc khắp người. Hôm nay cậu ta lái một chiếc Audi màu trắng, khiêm tốn hơn hôm qua nhiều, thấy Phó Lâm chui từ gầm xe ra, cậu ta bỏ mắt kính xuống, nhướng mày một cái: "Ông chủ mấy người đâu?"

"Ai đấy?" Quý Hàn Bách có chút tức giận, cảm thấy con mẹ nó khách hàng tới chả đúng lúc tí nào, hắn trượt từ gầm xe ra, nhìn thấy Mạnh Tiểu Kiều thì hơi nghiêm mặt một chút, hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"

"Anh đang làm gì đấy?" Mạnh Tiểu Kiều hỏi.

Quý Hàn Bách nói: "Cậu nói đi?"

Mạnh Tiểu Kiều nhìn Phó Lâm, Phó Lâm thật đẹp, đừng nhìn cậu ra đầy mồ hôi, tóc tai ẩm ướt, nhưng da lại trắng như trứng gà bóc, môi đỏ thắm. Một cậu trai đẹp như thế này ở trong quán, sao có thể không xảy ra chuyện gì chứ?

Hôm qua cậu say rượu, hôm nay khí sắc không tốt, so sánh với Phó Lâm, cậu cảm thấy mình không bằng được cậu ta, vì vậy càng không thoải mái, nói: "Rửa xe!"

Phó Lâm đi lấy đồ rửa xe. Quý Hàn Bách đi đến, nói: "Cậu đi một quãng đường xa như vậy chỉ để rửa xe thôi á?"

Mạnh Tiểu Kiều nói: "Em vừa nghe bọn Cương Tử nói, không phải anh đang tìm người đến để rửa xe sao?"

Phó Lâm xách một thùng dụng cụ rửa xe ra, Quý Hàn Bách nhận lấy: "Để anh làm, em ngồi đi."

"Em bảo cậu ta rửa cơ mà." Mạnh Tiểu Kiều nói.

"Muốn rửa thì rửa, không muốn thì phắn sang quán khác." Quý Hàn Bách nhìn về phía Mạnh Tiểu Kiều: "Còn muốn rửa nữa không?'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!