Nhân lúc Phó Lâm không để ý, Lưu Béo kéo Quý Hàn Bách sang một bên: "Anh giai, mày đang làm cái trò gì vậy?"
Quý Hàn Bách nhìn Phó Lâm một cái, nhỏ giọng nói: "Em ấy không cha không mẹ, còn nhỏ mà đã phải làm hai công việc một lúc, thật không dễ dàng. Mày nói xem trong lòng tao cảm thấy thế nào."
"Thế nào?"
"Là đau lòng." Quý Hàn Bách nói: "Mày không đau lòng hả? Mày đúng là đồ vô lương tâm."
Lưu Béo: "... Anh giai, mày sẽ không tiếp tục bảo bạn lái xe xịn đến đây nữa chứ? Khéo quá hoá dở, một thổ hào tới là được rồi, nếu không một ngày mấy người đến, hoặc ngày nào cũng tới, thằng ngu cũng có thể nhận ra vấn đề, nói không nhờ sự giúp đỡ bên ngoài, muốn Phó Lâm yêu con người thật của mày cơ mà, mày cảm thấy bản thân không đủ hấp dẫn cho nên mới cần dùng tiền để tiếp cận hả?"
"Tao như thế này mà không tự tin á?" Quý Hàn Bách suy nghĩ một lúc, nói: "Được rồi, vậy tao nói với bọn nó, ba ngày một lần, chắc không nhiều lắm đâu nhỉ?"
"Nhiều, sáu trăm tiền típ đấy, thời buổi này làm gì còn mấy người rửa xe mà còn cho tiền boa đâu, lại còn cho nhiều như thế, sao có thể không biết là tiền mày cho chứ?"
"Sao tao lại có bạn bè kẹt xỉ như vậy, có mấy trăm tệ thôi mà báo nợ cho tao." Quý Hàn Bách nói.
"Tao cũng muốn rửa xe, được không?" Lưu Béo nói.
Phó Lâm cầm vòi nước ra bãi đất trống bên ngoài, quay đầu lại thấy Lưu Béo và Quý Hàn Bách xì xào bàn tán.
Chúa hề làm chuyện tấu hài, cậu cũng không biết tại sao lại nhận được sáu trăm tệ tiền típ.
Kệ đi, có tiền là được.
Coi như là khoản tiền đầu tiên cậu lấy được của Quý Hàn Bách.
Cậu sẽ không tiêu đâu, giữ lại làm kỉ niệm!
Đây mới là mở đầu thôi, tiếp theo cậu phải lấy được sáu nghìn, sáu mươi nghìn, thậm chí là sáu trăm nghìn!
Phó Lâm nghĩ tới đây, cả người phấn chấn hẳn lên, nhất thời cảm thấy hăng hái. Bên ngoài nóng, cậu nhìn vòi nước một chút, sau đó cúi người xuống, tưới nước lên đầu mình.
Quý Hàn Bách nhìn thấy vội vàng đi tới nói: "Em muốn gội đầu thì gội nước nóng trong phòng vệ sinh ấy, tắm như vậy dễ bị đau đầu lắm."
"Mát, sảng khoái lắm." Phó Lâm cúi người nói.
Một ít nước bắn lên T
-shirt của cậu, đến lúc cậu đứng lên, áo T
-shirt dán vào lồng ngực cậu, có thể là do bị nước lạnh kíƈɦ ŧɦíƈɦ, nổi lên, hiện rất rõ ràng.
Sau khi Quý Hàn Bách vô tình thấy được, gần như hắn không quản được mắt mình nữa.
Hắn nhớ...
Nhớ tới ngày hôm qua bọn họ đi bơi, Phó Lâm cởi hết sạch, cả người trắng thật là trắng, hồng thật là hồng.
Sạch sẽ đến mức đầu ngón chân cũng thơm tho, nói gì đến những chỗ khác!
Quý Hàn Bách bị cơn sóng trong lòng dâng trào khiến cho bản thân nghĩ ngợi linh tinh, Phó Lâm lại cúi đầu xuống lắc đầu.
Quý Hàn Bách ngậm thuốc lá quay trở lại quán, cầm một chiếc khăn lông sạch sẽ tới: "Đừng lắc nữa."
Hắn nói, một tay đè bả vai Phó Lâm, một tay lau đầu giúp cậu.
Lưu Béo có lẽ đã cảm nhận được sự gấp gáp của hắn.
Trước kia Quý Hàn Bách không như vậy. Thật ra thì tính tình của hắn không tốt cho lắm, có chút gắt gỏng lạnh lùng, ai ngờ yêu đương vào lại biến thành như thế này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!