Lão đầu này cũng không biết đã đi đâu, sắp tan chợ rồi mà còn chưa về, lão không ở đây Hứa Nghiên lén lút làm thêm hai vụ mua bán nữa, lần đầu tiên trong đời có được đồng tiền thuộc về mình, quý hiếm vô cùng, mũi đã đỏ ửng vì lạnh cũng không thấy lạnh.
Nhưng người trên phố đã đi hết mà vẫn chưa thấy bóng phụ thân nàng, Hứa Nghiên còn nghi ngờ không biết lão đã về nhà chưa, lão cũng từng làm qua chuyện như vậy.
Thôi kệ, dù chưa về cũng không lạc được, nàng ngồi đây một mình trông như đứa ngốc, những người đi ngang qua thu dọn hàng cũng gọi nàng về: "Tan chợ rồi, mau về đi, đừng gây chuyện."
"Vâng, đi đây, thúc về chậm rãi nhé."
Gấp giấy lại nhét vào túi, bê bàn đi vào con hẻm, để ở nhà người quen, tránh việc bê đi bê lại người mệt vẫn là nàng.
"Bá nương, ta mang bàn đến đây."
"Tiểu Nghiên, sao lại là ngươi mang đến, ngươi nhỏ thế này, cao không nổi nữa đâu. Phụ thân của ngươi đâu?"
"Không rõ nữa, lúc mới họp chợ thì có ở đây, sau đó không biết đi đâu chơi rồi."
Phụ nhân trên đầu cài trâm bạc lắc đầu, kéo tiểu cô nương gầy gò trước mặt, nói: "Vậy trưa nay ở lại nhà bá nương ăn cơm, nhà có hầm thịt, Nghĩa Hòa ca của ngươi hôm nay về rồi."
"Không không không, mẫu thân ta ở nhà cơm nước xong hết rồi, chỉ đợi ta về ăn thôi." Tiểu nha đầu cảm giác như nắm phải cục sắt nóng, vội vàng muốn thoát ra.
"Không sao, tối về ăn cũng được, trời lạnh cũng không hỏng được."
"Phải về thôi, phụ thân của ta không biết đã về chưa, nếu ông ấy chưa về mà ta cũng chưa về, mẫu thân ta sẽ lo lắng chạy ra tận trấn tìm người mất."
Hứa Nghiên giằng tay bà ta ra, vừa chạy vừa vẫy tay: "Bá nương, ta về đây, gia đình của người cứ quây quần vui vẻ, thay ta gửi lời hỏi thăm đến Nghĩa Hòa ca nhé."
Vừa ra khỏi cửa đã đụng phải người, chạy quá nhanh nên bị đâm cho lảo đảo. Ngẩng đầu nhìn lên, chính là người mà nàng vừa gọi Nghĩa Hòa ca, cùng với cái tên mặt bầm tím kia, còn chưa kịp để hắn ta nói gì, nàng đã vội vàng lên tiếng: "Chào Nghĩa Hòa ca, huynh lại cao thêm rồi, Bá nương đang đợi huynh ở nhà đấy, ta về nhà trước đây."
"Tiểu Nghiên, ở lại nhà ta ăn cơm đi."
"Không được, ta về nhà ăn."
Cho đến khi rẽ vào con hẻm, nàng mới dừng lại đi chậm, xoa xoa cánh tay bị đụng đau.
"Mẫu thân, con về rồi, con gặp Đại Ngưu trên đường, kéo hắn về ăn cơm luôn, huynh đệ con lâu rồi chưa gặp. À, sao không giữ Tiểu Nghiên lại ăn cơm?"
"Có giữ, nhưng không giữ được, hoàn toàn không giống phụ thân của con bé."
Hai người bước vào nhà, Đại Ngưu hỏi: "Vừa rồi tiểu nha đầu đó là ai?"
"Tiểu nha đầu gì chứ, muội ấy chỉ nhỏ hơn ngươi hai tuổi thôi, muội ấy là nữ nhi của bạn học phụ thân ta, muội ấy tội nghiệp lắm, ta đã nửa năm không gặp muội ấy rồi, chẳng thấy cao lên chút nào, còn gầy hơn trước… Ồ, phụ thân của muội ấy chính là Hứa lão tú tài, không biết ngươi có nghe nói đến không?"
"…Từng nghe người ta nhắc đến."Hứa Nghiên về đến nhà đã thấy phụ mẫu nàng đang ăn cơm, nàng biết ngay, không thể trông đợi vào lão đầu, rửa tay rồi vào bếp tự múc một bát cơm, thức ăn chỉ còn lại chút đáy, may mà vẫn còn dầu cải, trộn với cơm cũng ngon.
Ôm bát cơm ngồi ở ngưỡng cửa, "Phụ thân, người về nhà nói trước với con một tiếng không được sao? Người trên phố đi hết mà con vẫn ngồi ngây ngốc ở đó đợi người, con cứ tưởng người đi chơi nhà ai rồi."
"Thế nên mới bảo con ngốc đó."
"Người…!"
Dù bị lão đầu chọc tức muốn chết, hễ lão ra ngoài nàng vẫn theo sau như hình với bóng. "Nha đầu chết tiệt kia đừng có đi theo, lão tử đi thăm nhà người ta hay đi vào nhà xí thôi."
"Trong nhà cũng có nhà xí mà."
"Hố phân đầy rồi là con đi gánh hay gọi nhi tử vô lương tâm của ta về?"
Hứa Nghiên cứ ngồi xổm bên ngoài cửa, nhìn chằm chằm phụ thân nàng. Một lát sau, nghe tiếng bước chân phía sau, giọng nói nhẹ nhàng nhưng khiến người ta phiền chán vang lên: "Tiểu Nghiên, con đừng đi theo phụ thân con nữa, ông ấy là nam nhân, ra ngoài cần thể diện, con là đại cô nương rồi, ăn mặc lại luộm thuộm, ngoan ngoãn ở nhà giúp ta một tay đi."
Ọe…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!