Đợi Triệu Ngọc Thanh ăn no xong, kéo nàng ấy về nhà cũ để Tiểu Quỳ bắt mạch cho nàng ấy, kết quả là tỳ vị không tốt, nguyệt sự cũng có vấn đề, hỏi ra nàng ấy mới nói mỗi lần nguyệt sự chỉ kéo dài hai ba ngày, lượng lại rất ít.
Hứa Nghiên vào buổi tối hôm đó liền giữ Tiểu Ngư và tức phụ của y lại, đuổi những người khác đi, nói rõ tình hình của Triệu Ngọc Thanh cho y biết, "Tiểu Ngư con tuy là nam nhân, nhưng ta là mẫu thân ruột của con, có một số lời ta cũng không tránh né con nữa. Ngọc Thanh tình trạng như vậy hai năm gần đây không thích hợp mang thai sinh con, tỷ tỷ con đã khám ra kết quả này, mang thai dễ bị sảy, hơn nữa bây giờ nàng ấy còn phải uống thuốc điều hòa cơ thể nữa."
Triệu Ngọc Thanh nghe bà mẫu nói vậy, tay run rẩy không ngừng, cắn môi im lặng rơi lệ, cũng không dám nhìn Tiểu Ngư, nếu biết sẽ có kết quả này, nàng ấy dù có béo chết thì bảy tám năm nay cũng sẽ không dám không ăn uống tử tế, lúc này nàng ấy sợ nhất là Đồ gia không cần nàng ấy, đưa nàng ấy về mẫu gia.
Tiểu Ngư phản ứng lại không lớn đến vậy, chỉ là kinh ngạc, hơn nữa y nghe ý của mẫu thân mình là hai năm này không thích hợp mang thai, chứ không phải cả đời không thể sinh con, "Vậy thì chữa trị, nên uống thuốc thì uống thuốc, nên ăn cơm thì ăn cơm, con cũng không vội ôm con, chỉ là phụ thân con có thể sẽ thất vọng, ông ấy muốn ôm tôn tử."
"Cái này cũng không có cách nào, con cái không thể vội được", Hứa Nghiên chuyển lời nói: "Tề gia có một phương thuốc gia truyền, là cao dán, mỗi lần sau khi hành phòng Ngọc Thanh dán một miếng vào rốn, cái này sẽ không khiến con mang thai, nhưng không thể dùng quá thường xuyên, nếu không sẽ khiến con cả đời không thể mang thai được." Bà nhìn chằm chằm Tiểu Ngư, "Quản tốt cái lưng quân của con vào, một tháng chỉ được dán cao ba lần."
"Mẫu thân——, người thật là trắng trợn còn hơn cả phụ thân con nữa." Tiểu Ngư xấu hổ, đây là lần đầu tiên y nói chuyện này với mẫu thân y, phải biết rằng từ khi y biết được chuyện đó thì chưa từng để bà giặt q**n l*t cho y.
Bên tai y đỏ bừng kéo tức phụ vội vàng đẩy cửa ra ngoài, sợ chậm một bước mẫu thân y lại phun ra lời lẽ hổ lang gì đó.
Hứa Nghiên trước đây đã dặn Tiểu Quỳ không được chủ động nhắc đến loại thuốc cao này với người khác, hai đệ muội cũng không được, không ngờ bà lại nói ra khi nhi tức vừa mới về nhà chưa đầy mười ngày.
Cho nên Tiểu Ngư thành thân năm năm, nhi tử mới hai tuổi, hơn nữa y cũng không quay lại huyện học, mà là tiếp quản tư thục của Hoàng phu tử, Hoàng phu tử đã tích đủ tiền liền dẫn hai nhi tử chuyển đến huyện, y bây giờ là Đồ phu tử trong tư thục Đồ gia.
Mỗi khi có kỳ thi hương y đều sẽ đi thi, thi hai lần vẫn không có tên trên bảng vàng, nhạc phụ y còn an ủi y đừng nản lòng, nhưng Hứa Nghiên thấy y khá thản nhiên, dạy học rất vui vẻ, mỗi ngày cũng đọc sách viết văn.
Rất tốt, thi cử nhân có đỗ hay không cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của y, với tâm thái như vậy, đến tuổi trung niên biết đâu sẽ đạt được ước nguyện.
Triệu Ngọc Thanh khi mới gả về còn ấp ủ ý định sinh con đầu lòng xong năm năm sau sẽ về huyện, sau này xảy ra chuyện đó nàng ấy càng sợ bị hưu về mẫu gia, thời điểm Tiểu Ngư nói với nàng ấy về việc dạy học ở trấn nàng ấy liền đồng ý không chút do dự.
Bây giờ đã đi lại giữa thôn và trấn năm năm, cách đây một thời gian mẫu thân nàng ấy gửi thư hỏi nàng ấy định khi nào chuyển về huyện, nàng ấy nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định không đi, ở đây nàng ấy sống tốt hơn, người tốt nơi cũng tốt, hơn nữa Tiểu Ngư cũng không có ý định chuyển đến huyện. Y thường xuyên nhắc đến phụ mẫu y, nghĩ đến trong thôn liền cười, mỗi tháng hưu mộc đều về ở, cách vài ba ngày lại về ăn bữa tối với phụ mẫu, sáng hôm sau dậy sớm vội vã đến trấn y cũng không ngại vất vả.
Ở trấn cũng đã mua nhà, nhưng nàng ấy và nhi tử ở thôn càng nhiều đêm hơn.
"Tiểu cữu, người vẫn chưa tìm tiểu cữu mẫu cho ta hay sao? Lần trước ta đến chẳng phải người đã nói lần sau đến là có thể gặp rồi ư? Ta đến rồi đây, người sẽ không lại nói lần sau chứ?" Qua Tử kéo tiểu biểu đệ ngồi trên ghế chờ tiểu cữu bóc sơn tra đút cho ăn, nhận được ánh mắt của mẫu thân bé, lập tức biết phải hỏi gì.
"Mắt ai đó có phải bị côn trùng bay vào hay không? Hay là bị co giật? Cháu cũng sắp thành người nháy mắt rồi." Tiểu Hòe dùng dao nhỏ bổ đôi quả sơn tra, nhét vào miệng hai đứa trẻ, liếc nhìn người đang dựng tai ở cửa.
Tiểu Quỳ coi như không phải nói nàng, bị vạch trần càng thẳng thắn nhìn chằm chằm Tiểu Hòe.
"Tiểu cữu không ngờ cháu đến nhanh như vậy, lần sau cháu đến nhất định sẽ thấy tiểu cữu mẫu." Gã nói.
"Vậy tiểu cữu mẫu của ta trông như thế nào? Có trắng như ta không? Có đôi mắt tròn xoe, ngón tay thon dài không?" Qua Tử không bị gã lừa, đảo mắt nhìn chằm chằm gã mà hỏi.
"Ừm… tiểu cữu mẫu của cháu đen hơn cháu một chút, có đôi mắt tròn xoe, nhưng to hơn mắt cháu, ngón tay không thon dài, mà là mũm mĩm, giống như tay tiểu biểu đệ cháu vậy, rất mềm nhưng có vết chai, vì tiểu cữu mẫu của cháu mũm mĩm, nàng ấy rất thích cười, cháu gặp nàng ấy chắc chắn sẽ thích nàng ấy."
"Thật sự có rồi!" Tiểu Quỳ kích động nhảy dựng lên, gọi vào nhà: "Mẫu thân ơi, tiểu nhi tử của người sắp dẫn nhi tức về rồi, lần này là thật, đệ ấy còn biết tay người ta rất mềm nhưng có vết chai, chắc chắn là đã sờ qua rồi."
Hứa Nghiên từ hậu viện chạy ra, tay cầm cái muỗng khuấy cám lợn, mắt cười híp lại chất vấn Tiểu Hòe: "Lần này là thật sao?"
Tiểu Hòe nhìn cái muỗng mẫu thân mình giơ lên, gã cảm thấy nếu gã dám nói dối, cái muỗng sẽ gõ vào đầu gã.
"Là thật, nàng ấy tên là Ngao Trân Trân, nhà ở dưới chân núi phía đông bắc huyện chúng ta, năm ngoái con đi công tác quen nàng ấy, nàng ấy mũm mĩm, rất thích cười, cũng rất giỏi giang, con gặp nàng ấy liền vui vẻ, không gặp nàng ấy liền nhớ nàng ấy, nhưng nàng ấy không đọc sách không biết chữ, mẫu thân, con muốn cưới nàng ấy, hy vọng người và mọi người đừng chê nàng ấy."
Gã mặt dày, cái gì mà gặp nàng ấy vui vẻ không gặp nàng ấy liền nhớ nàng ấy, mở miệng là nói ra, không hề đỏ mặt, nhưng kết hợp với câu cuối cùng của gã lại vô cùng nghiêm túc, cũng có khí phách nam nhi.
"Mẫu thân không chê nàng ấy, không ai chê cả, chỉ có cái miệng thối của con đã đắc tội hết các bà mối xung quanh, danh tiếng thối hoắc, còn có thể cưới được một tức phụ về thì là do ta kiếp trước đã giành được nén nhang đầu rồi." Hứa Nghiên hạ tay cầm muỗng xuống, vui vẻ hỏi: "Con định khi nào đi cầu hôn? Mẫu thân chuẩn bị đồ cho con, mau chóng giúp con cưới tức phụ về."
"Vậy thì mau chóng đi, nàng ấy đã đồng ý gả cho con rồi." Gã vẻ mặt ngọt ngào.
Hứa Nghiên bị nụ cười ngọt ngào trên mặt Tiểu Hòe làm cho tê dại không ít, thật sự là vạn vật đều có khắc tinh, Tiểu Hòe mới hai mươi tuổi, chưa từng nộp tiền phạt, theo lý mà nói bà không nên vội vàng như vậy, dù sao nhi tử cũng không xấu, điều kiện gia đình cũng không tệ, dù có chậm hai năm cũng không phải là không cưới được nhi tức.
Nhưng tiểu tử này miệng thối quá, mấy năm nay bà gặp không ít bà mối, đều là nhà gái ưng ý nhờ bà mối đến nói, đến một người thì gã đuổi đi một người, gã lại là nha dịch, bà mối trước mặt không dám mắng gã, về nhà lại âm thầm bịa đặt lung tung, đã gần một năm nay trong nhà không có bà mối nào đến cửa nữa.
Bà cũng không dám tự mình nhờ bà mối nói chuyện, tiểu nhi tử này mắt mọc trên đỉnh đầu, những cô nương bà nhắc đến gã đều không được cái này không được cái kia, không ưng ý một ai, nếu không phải gã kiêu ngạo nói họ không xứng với mình, bà còn tưởng bà sẽ có một đứa nhi tử làm hòa thượng mất thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!