Chương 12: (Vô Đề)

Vào ngày thứ năm Hứa Nghiên đến nhà đại tỷ nàng, sáng sớm phu thê hai người bọn họ đã lái xe lừa đi. Trong nhà lương thực dầu mỡ đều đã chuẩn bị đầy đủ, bà mẫu và muội tử đều có tiền, trong thôn lại có thân tộc, không có gì đáng lo lắng nữa.

Trần gia phát đạt nhờ buôn bán hàng hóa Nam Bắc, khi Trần lão đầu còn sống, đã dẫn nhi tử Trần Kỳ chạy đi xa hơn một chút, mua vào giá thấp bán ra giá cao, kiếm được không ít. Trong nhà xây nhà lớn bằng gạch xanh ngói lớn, nhưng đó cũng là tiền mồ hôi nước mắt, ở ngoài ngay cả giấc ngủ cũng không dám ngủ say. Sau khi ông ấy qua đời, Trần Kỳ đã hiểu rõ tình hình và địa thế quanh vùng, cộng thêm muốn có thêm hai nhi tử nữa, để tránh như mình, chỉ là con độc nhất, một cây chẳng chống vững nhà, nên quyết định làm ăn ở mấy huyện phía Bắc núi. Thu nhập không cao như trước, nhưng khi nhớ vợ đẹp con thơ thì có thể về bất cứ lúc nào, cuộc sống cũng xem như thỏa mãn.

Đoạn thời gian trước biết được ở huyện Kỳ Nam xa nhất có một lô than không khói bị ẩm giảm giá bán. Huyện của họ ít cây thành tiền tài, toàn là cây tạp, than củi không phong phú. Cơ hội khó có, nên hắn ta dự định đi mua về bán lại kiếm lời một chuyến, đường xá lại xa, một mình đi đường khó tránh khỏi sợ hãi, cho nên mới có chuyện đón tiểu di tử đến trông nom già trẻ, phu thê cùng nhau ra ngoài.

Hổ không ở nhà khỉ xưng vương, phụ mẫu đều đi xa, a nãi phần lớn thời gian nằm trên giường, tiểu di mới đến lại là một tiểu nha đầu nhỏ hơn chúng không bao nhiêu tuổi. Trần Bình An và Trần Bình Nguyên giống như chim mọc cánh, trời không tối không về tổ.

Hứa Nghiên cũng không ép chúng ở nhà, mỗi ngày làm xong việc nhà liền kéo tiểu ngoại sanh nữ chưa đầy bốn tuổi ra ngoài tìm người, chỉ cần xác nhận không bị lạc, nàng liền mặc kệ cho hai đứa chơi, còn đẩy cả tiểu nha đầu vào chơi cùng, đỡ cho con bé đứng một bên ngậm ngón tay nhìn ngóng trông mong.

Quan sát mấy ngày thấy hai đứa quen thuộc với nàng, Hứa Nghiên liền chủ động đề nghị đưa ba huynh muội chúng cùng những bạn nhỏ khác cùng chơi. Hừm, những trò chúng nhiệt tình chơi đều là những trò nàng đã chơi chán rồi, nào là thổi lá hành, thổi còi lá liễu, đan mũ tóc, lại còn biết thổi sáo miệng bằng cách cong lưỡi, chưa đầy hai ngày, mấy tiểu tử đã bị chinh phục, mở to mắt lấp lánh đòi học theo.

Vật nhỏ còn non nớt lắm, còn muốn có ý đồ xấu ư?

Mỗi ngày ăn no uống kỹ, không có việc gì liền ra ngoài dạo chơi. Hứa Nghiên soi mình trong vại nước, cảm thấy mặt mình có huyết sắc rồi, vì thế rất hài lòng.

Ba tiểu huynh muội ngoại trừ mấy ngày đầu buổi tối sẽ ủ rũ nhớ mẫu thân, sau khi chơi thân với tiểu di chúng thì cũng quen với những ngày phụ mẫu không có ở bên. Dù sao cũng là ở nhà mình, a nãi vẫn ở bên cạnh.

Qua tám chín ngày, Hứa Nghiên dự định dạy chúng nhận chữ, dù sao phụ thân chúng cũng đã đích thân đề cập, không nên làm ngơ. Hai đứa lớn phỏng chừng đã học qua, Hồng Quả nhỏ nhất hẳn là chưa.

"Nào, mấy đứa qua đây, có biết chữ không?"

Hai huynh đệ lập tức mặt mày khổ sở, vừa gật đầu vừa lắc đầu. Hồng Quả nhìn hai bên cũng gật đầu lắc đầu theo.

Hứa Nghiên chống cằm cười: "Ý của mấy đứa là sao?"

"Từng học qua, nhưng không nhớ được." là Tiểu An nói.

"Đúng vậy, khó quá tiểu di, chữ mẫu thân của cháu viết còn nhiều hơn chân tay con rết." Tiểu Nguyên kéo giọng than phiền.

Ca ca của cậu nghe xong gật đầu lia lịa, còn bổ sung thêm: "Bảy ngoặt tám khúc, cháu thuận theo nét của mẫu thân viết để đồ cũng dễ bị ngoặt sai. Nhưng phụ thân cháu xem còn lớn tiếng khen tốt, sau đó cháu liền không biết viết như thế nào nữa."

"……"

Hứa Nghiên bị chọc cười ha ha, cười xong còn dặn dò chúng sau này không được nói lời này cho người khác nghe: "Người khác nghe thấy lời này sẽ cười phụ thân mấy đứa đấy."

"Thế, tiểu di vừa nãy cũng đang cười phụ thân của cháu sao?" Tiểu Hồng Quả ngẩng đầu hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.

"…… Không có, ta đang cười đại ca nhị ca của cháu." Đưa tay v**t v* chỏm tóc nhỏ của con bé: "Thảo nào phụ thân cháu cưng chiều cháu, đúng là áo bông nhỏ của huynh ấy."

"Được rồi, không nói chuyện phiếm nữa. Chiều nay ta dạy mấy đứa ba chữ, Tiểu Hồng Quả một chữ, đều học thuộc và sáng mai còn biết đọc biết viết, ta sẽ đưa mấy đứa đi chợ." Nàng hài lòng thấy chúng nuốt lại từ "a" đến miệng, khuôn mặt ủ rũ cũng trở nên phấn chấn.

Bốn chất tử đi theo lão đầu học chữ, nàng đều học theo, cũng rõ ràng nên dạy những đứa trẻ mới học chữ như thế nào, liền dạy chữ "Trời", "Đất", "Nước", còn dạy Hồng Quả nhi là chữ "Nhỏ".

Rất dễ nhớ và dễ học. Sáng hôm sau thấy mặt trời lên liền dẫn mấy đứa trẻ cùng người trong thôn ra ngoài đi chợ. Để tránh chúng nghịch ngợm chạy lạc, nàng còn lấy dây cột ngang eo chúng, đầu dây buộc vào cổ tay mình.

Đứa trẻ thôn quê được nuôi dưỡng hoang dã, lại còn đi cùng người trong thôn, Trần lão nương biết cũng không ngăn cản không cho đi, còn cho chút tiền để chúng đi chợ mua kẹo ngọt miệng.

Đi được nửa đường vừa lúc gặp Đồ đại thúc đánh xe bò cũng đi về hướng trấn trên, nhi tử của ông sải bước dài đi bên cạnh.

Vung vẩy cánh tay hơi mỏi, chân Tiểu Hồng Quả ngắn đi một đoạn đường lại phải bế một lát, cũng không thể giao hoàn toàn cho người trong thôn, nàng cũng thỉnh thoảng bế một lúc, nên cánh tay như nhũn ra, hiện tại thấy người quen đánh xe bò, chẳng phải kích động như ruồi thấy máu rồi sao.

Kéo một hàng đứa trẻ chạy vọt qua làm quen: "Ca ca, chúng ta lại gặp nhau rồi, huynh cùng đại bá cũng lên trấn trên đi chợ sao?" Nàng còn không quên cười chào Đồ đại thúc.

"Ai ôi, nhi……"

Những lời còn lại bị nhi tử chó má của ông trừng mắt nhìn nên nuốt trở lại, chợt tỉnh ngộ, suýt chút nữa lại lỡ lời.

Đồ Đại Ngưu rủ mắt nhìn xuống một chuỗi củ cải non dưới đất, rất hiểu sự nhiệt tình đột ngột của tiểu nha đầu này, chỉ không mặn không nhạt hỏi: "Ây da, ngươi đây là tính đi bán trẻ nhỏ à? Đứa trẻ ở tuổi này quả thật là đáng tiền."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!