Nửa đêm tỉnh dậy nhưng lại chẳng nhìn thấy Tô Y Y, Bùi Hoàn Phong giật mình, lúc định vội vàng đuổi theo thì mới phát hiện cô đang đứng ngoài ban công gọi điện thoại.
Trong lòng vẫn còn thấy hơi nghi ngờ, giờ lại thấy vẻ mặt chột dạ của Tô Y Y và động tác vội vàng cúp máy của cô, cho dù Bùi Hoàn Phong có ngốc cũng biết được cuộc điện thoại này chắc chắn có điều mờ ám.
"Gọi cho ai?" Bùi Hoàn Phong cau mày nhìn cô.
Tô Y Y cố gắng kiềm chế sự khủng hoảng trong lòng, chỉ nói qua loa: "Một người bạn, có việc nhờ em giúp đỡ, em đi ngủ trước đây."
Dứt lời, cũng không đợi Bùi Hoàn Phong nói gì thêm, cô trở về giường nằm về lại trong ổ chăn.
Bùi Hoàn Phong đi vào theo sau cô, nhưng không đi ngủ, đợi đến khi nhịp thở của Tô Y Y ổn định mới lấy điện thoại của cô lên, lén kiểm tra tin nhắn và nhật ký cuộc gọi trong đó.
Tuy tin nhắn đã bị Tô Y Y xóa hết, nhưng nhật ký cuộc gọi vẫn ghi rõ gần đây Tô Y Y thường xuyên liên hệ với một người.
Sắc mặt Bùi Hoàn Phong trở nên xấu xi, lấy di động của mình ghi lại con số kia xong mới đặt di động của cô trở về tủ đầu giường.
Ngày hôm sau đi làm, trong đầu Bùi Hoàn Phong vẫn nghĩ về cái người thường xuyên liên lạc với Tô Y Y. Không biết có phải vì đoạn tình cảm mất đi có lại này khiến anh không hề có cảm giác an toàn hay không, Bùi Hoàn Phong không chịu đựng được việc có bất kỳ người nào liên lạc thân mật với Tô Y Y.
Hoặc nói là, anh muốn biết hết mọi việc về Tô Y Y.
Tan ca về nhà, Bùi Hoàn Phong nới lỏng cà vạt, không hề nghỉ ngơi mà đi thẳng lên lầu tìm Tô Y Y, nhưng không ngờ lại thấy Tô Y Y đang gọi điện thoại.
Lửa giận bốc lên đầu, Bùi Hoàn Phong nổi điên lên, đi tới đoạt lấy điện thoại trong tay Tô Y Y, cúp máy rồi nhìn vào nhật ký cuộc gọi, khuôn mặt lập tức trở nên đen thùi.
"Là ai?" Giọng nói nặng nề vang lên, khiến người ta toát mồ hôi lạnh.
Tô Y Y bị sắc mặt của anh dọa sợ, cánh môi run rẩy, nở một nụ cười lúng túng: "Môt... người bạn..."
Bùi Hoàn Phong cười lạnh, không thèm hỏi Tô Y Y nữa, trực tiếp vác người lên, sải bước đi về phía phòng ngủ chính.
Ném cô xuống giường trong tiếng kêu của Tô Y Y, Bùi Hoàn Phong không đợi cô phản ứng đã đè lên người cô bao vây cô lại, ánh mắt trở nên điên cuồng, bắt đầu lột đồ trên người Tô Y Y ra.
Tiến hành cuộc vận động còn kịch liệt hơn tối qua, cả người Tô Y Y bị hành hạ đến mức mệt lả.
Bộ phận tràn đầy tính uy hiếp của Bùi Hoàn Phong vẫn còn dựng đứng, ánh mắt đầy sự nguy hiểm: "Nói cho anh biết, người em yêu nhất là ai?"
Tô Hi Hi híp mắt nhìn khuôn mặt điển trai của anh, cắn môi vẻ mặt hoảng loạn lắc đầu.
"Chết tiệt!" Bùi Hoàn Phong lại cử động, sự va chạm mạnh mẽ khiến Tô Y Y rên rỉ không ngừng, "Em không nói cũng được, nhưng em phải đồng ý với anh, sau này trong lòng em chỉ được nhớ đến một mình anh!"
Phối hợp với lời nói bá đạo động tác mạnh mẽ, khiến Tô Y Y cảm thấy xấu hổ không thôi, cuối cùng vẫn bị ép nói những lời yêu đương.
Tô Y Y bị làm đến mức vành mắt rơm rớm nước mắt, cô quả thật không thể chịu nổi nữa, sau cùng vẫn ngoan ngoãn nói ra những lời Bùi Hoàn Phong muốn nghe, lại dẫn tới một cao trào mới.
Qua cơn mây mưa, Bùi Hoàn Phong cảm thấy thỏa mãn, anh ôm Tô Y Y đi ngủ.
Nửa đêm yên tĩnh, Tô Y Y khẽ xuống giường, lẳng lặng cầm lấy di động lên, chụp lại người đàn ông trên giường và hiện trường tràn đầy mùi vị mập mờ.
Nhân lúc Bùi Hoàn Phong không chú ý, Tô Y Y đã chụp rất nhiều ảnh giường chiếu, thậm chí còn quay một vài video.
Nhưng sự điên cuồng của họ không diễn ra được bao lâu, bởi vì Bùi Hoàn Phong nhận được cuộc gọi của Hứa Thư Kỳ.
Chuyện ảnh nóng trước đây, dưới thủ đoạn của Thương Lạc, nhờ người liên tục minh oan cho Hứa Thư Kỳ, đợi đến thời cơ thích hợp, hắn ta lại sắp xếp một buổi họp báo, trực tiếp nói rằng có người sửa ảnh muốn nhắm vào cô ta.
Việc đấu đá trong giới giải trí là chuyện rất thường gặp, đa số cư dân mạng đều là những người dễ bị dắt mũi khi không biết rõ chân tướng, vì thế sau khi mở cuộc họp báo, danh tiếng của Hứa Thư Kỳ dần tốt lên, lượng fan còn tăng lên khá nhiều do bị mắng chửi oan uổng.
"Hoàn Phong, em muốn nói chuyện tử tế với anh, có thể cho em cơ hội này không?" Hứa Thư Kỳ tắm rửa xong chỉ mặc một chiếc áo ngủ, giọng điệu đáng thương, như đang cầu xin.
Nghĩ đến việc bản thân cũng cần phải nói rõ với Hứa Thư Kỳ, Bùi Hoàn Phong không hề do dự, đồng ý ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!