Chương 40: Muốn nữa không?

Đứa nhỏ này sao lại thú vị như vậy chứ, Tyler thầm nghĩ.

Tyler một tay chống trên khung cửa, cơ thể đổ về phía trước, mơ hồ vây Victor ở trong lòng mình, nụ cười dần dần sâu thêm: "Cậu hiểu rõ tôi được bao nhiêu mà đã dám nói thích?"

Hắn cúi đầu, cùng Victor bốn mắt giao nhau.

Khoảng cách gần đến độ Victor có thể cảm nhận được hô hấp của hắn, mặt bỗng chốc đỏ lên, mãi mà không thể nói ra một chữ.

"Cậu có biết, người cậu thích là loại người gì không? Là vì tôi ở thư viện đối xử tốt với cậu, làm cậu hiểu lầm tôi rất dịu dàng; hay là những lúc khác tôi nói nhiều hơn hai câu, khiến cậu nhận được thông tin sai lệch?" Tyler chậm rãi nói.

Nếu như Victor nói chuyện nhanh chóng mà nhiệt liệt, như vậy khi Tyler nói chuyện là nhẹ nhàng chầm chậm mà trầm thấp.

Hắn bao giờ cũng nửa khép đôi mắt vàng sậm, không bao giờ tranh luận với người ta, vĩnh viễn là một người làm việc không nhanh không chậm ——Victor đã từng cho rằng đó là một loại cô độc tao nhã, nhưng hiện tại cậu chợt nhận ra, đó là bởi tang thương.

Tyler lại biếng nhác nói: "Thích của cậu lại là kiểu gì? Là ở ven đường nhìn thấy một con cún cảm thấy rất đáng yêu, muốn nó gần gũi lấy lòng cậu; hay là nhìn một món hàng bày trên tủ kính đã lâu, mỗi ngày lại càng muốn chiếm nó làm của mình?"

Victor muốn nói: Không phải vậy…Không phải như vậy!

Thế nhưng không biết vì sao, cổ họng cậu bỗng nhiên tắc nghẹn. Cậu bỗng ý thức rằng mình thực sự không hiểu rõ Tyler như mình đã tưởng.

Chí ít, tất cả mọi người ở thời đại này đều có thể thoải mái treo chữ "Thích" trên đầu môi, tuỳ tiện là có thể bắt đầu và kết thúc một cuộc tình. Bọn họ nói đó chỉ là một sự trải nghiệm mà thôi, bất quá là tổn thương nhau và người nhà của nhau. Bởi vậy cho dù có lập thành một gia đình cũng có thể vì một lời không hợp mà lại tách ra ——

Mà Tyler không phải người như thế.

Tyler là một người nghiêm túc đối với tình cảm như thế đấy.

Victor bỗng cảm thấy mũi cay cay, nhưng không phải vì Tyler làm tổn thương cậu mà là chợt cảm thấy xấu hổ vô cùng. Bởi vì Tyler nói trúng những lời tùy tiện, không cho là hổ thẹn trái lại lấy làm vinh quang mà người đời ẩn giấu đi.

Mà Tyler khi nói những lời này, cũng thực sự không có ý tổn thương Victor.

Hắn nhẹ nhàng vươn tay, búng một cái lên trán Victor, nói: "Đứa nhỏ, cậu mới mấy tuổi, không cần nhanh như vậy đã trao tất cả cảm xúc mãnh liệt cho người khác. Cậu sinh ra trong một gia đình cao quý, kế thừa tài sản tình cảm tốt đẹp thì hãy lý trí một chút, dùng nó cho một người đáng giá, cậu sẽ có được hạnh phúc"

Victor chịu đựng sự nghẹn ngào, nghiêm túc nói: "Thế nhưng…chí ít anh phải cho em một cơ hội! Em cũng muốn hiểu rõ hơn về anh, dành nhiều thời gian với anh…"

Tyler trầm mặc một hồi, nói: "Tôi không phải là một ứng viên thích hợp"

Victor thật sự nhịn không được muốn khóc!

Cậu rất muốn òa một tiếng khóc lớn, để cái người trong lòng đáng ghét trước mắt này chân tay luống cuống, vội vã dịu dàng một chút với cậu…Nhưng cậu không thể, cậu không thể thất bại thảm hại vào lúc này được.

Victor quật cường níu chặt lấy vạt áo Tyler, nói: "Cái này anh nói không tính, em nói anh là ứng viên thích hợp nhất, là ứng viên thích hợp duy nhất mà em muốn. Nếu anh khăng khăng bắt em phải buông tay, vậy anh nghĩ cách lấy đi yêu thích từ trong tim em đi! Bằng không nó vẫn sẽ đâm em đến đau đớn như vậy này!"

Tyler bất đắc dĩ nở nụ cười, hắn cúi đầu, dùng ngón cái đẩy tóc rối trên trán Victor ra.

Một lát sau, Tyler cúi người, môi nhẹ nhàng chạm vào khóe miệng của Victor.

Victor nháy mắt trừng to hai mắt.

Tyler hôn cậu.

Victor còn chưa kịp cảm nhận được trong nháy mắt đó bỏ thêm vào trái tim mình là tình cảm gì, đột nhiên, lại nhìn thấy con ngươi hẹp dài vàng sậm của Tyler hơi co lại.

Đến từ thiên tính của loài người, bất thình lình làm lông tơ Victor dựng lên, cậu ý thức được: Đây là sát khí.

Khi sự dịu dàng làm người ta ý loạn tình mê qua đi, lại là sát khí lạnh thấu xương khiến lòng người run sợ!

Chỉ có Tyler mới có thể đan xen chúng vào với nhau!

Sát khí của hắn làm cho Victor ngay cả người cũng cứng ngắc, căn bản không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tyler một lần nữa lại gần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!