Chương 33: Nhìn cho rõ ta là ai

Vòng chung kết thi đấu đồng đội ngoại hạng eSport là một cuộc thi rất lớn. Ngoài việc ban tổ chức sẽ tổ chức phỏng vấn sau trận đấu ra, còn có rất nhiều truyền thông tin tức cũng chen chúc chặn ở cửa hẻm để phỏng vấn tuyển thủ và huấn luyện viên đi ra từ bên trong.

Sự việc xảy ra ngay ở lối vào trên con đường này.

Tuy rằng Tyler đi đứng rất khiêm tốn, thế nhưng hắn hôm nay đã định là tiêu điểm của toàn trường, cho nên vừa ra khỏi cửa đã bị truyền thông vây đuổi chặn đường.

Sau đó giữa một rừng "trường thương đoản pháo" (1), lại lòi ra một cô gái lạc loài ——

Bùi Anh.

Đến đây phải nói một chút về sự việc xảy ra trước đó.

Sau lần Bùi Anh đi tìm "anh trai cô" ở trong hiện thực, Tyler đã trực tiếp kéo cô ta vào sổ đen. Sau đó Bùi Anh không còn quyền hạn đi vào nữa.

Cô ta quanh quẩn ở ngoài cửa hơn mười ngày, trong lúc đó chuyện gì cũng làm qua, gửi thư, phát video, kêu gào, khóc lóc lăn lộn om sòm ở cửa, đe dọa thắt cổ —— mãi đến cuối cùng mới yên tĩnh, bởi vì cô ta rốt cuộc ý thức rằng mình bị cho vào sổ đen, tất cả mọi chuyện đã làm đều hoàn toàn không rơi vào tầm mắt của anh cô.

Bùi Anh còn đi tìm Lộ Siêu Phàm, thế nhưng ngay lập tức bị đuổi ra, còn bị dọa đánh gãy chân, sợ tới mức luống cuống chẳng biết chạy đường nào, phải trốn tránh suốt hơn một tháng mới dám ra ngoài.

Cô ta đi ra nguyên nhân rất hiển nhiên là nhìn thấy Tứ gia thi đấu.

Trong lòng em gái phiền muộn, oán hận, đặc biệt không cam tâm: Người anh trai bảo sao làm vậy, nhị thập tứ hiếu (2) tại sao lại không để ý đến cô chứ?

Không để ý thì thôi, cố tình càng lăn lộn càng tốt. Có thể xuất hiện trên phương tiện truyền thông chính thức, một đám một đám trên internet đều đuổi theo liếm hắn, so với thời điểm làm ngôi sao truyền hình còn vẻ vang hơn….. Như vậy anh trai vẻ vang, dựa vào cái gì mà em gái không được lây dính chút ánh sáng chứ?

Không công bằng!

Bùi Anh đối mặt với tất cả phóng viên ở đây, nói: "Anh hai, giờ anh rất lợi hại, nhưng anh không thể hoàn toàn bỏ mặc người nhà được!"

Các phóng viên vội vàng điều động máy quay, roạt một cái, nhường ra một con đường cho Bùi Anh.

Bùi Anh đi tới trước mặt Tyler, vừa lau nước mắt vừa nói: "Anh có biết người trong nhà lo lắng biết bao không? Anh sinh bệnh, em mỗi ngày đều đến nhà nhìn anh, vậy mà anh một câu cũng không nói đã nhốt em ngoài cửa dầm mưa……Trời ơi dưới âm mười mấy độ! Em còn tưởng anh bệnh nặng quá, khóc đến nỗi thị lực đều giảm xuống 0.5 độ (3), nhưng căn bản là anh sai!

Anh kiếm được tiền liền muốn ném người nhà đi, để bọn em tự sinh tự diệt……"

Tyler dùng ánh mắt như nhìn người bệnh tâm thần nhìn cô ta, hai tay khoanh trước ngược, chờ cái đồ thần kinh này nói cho xong.

Thế nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn lạnh lẽo cho nên mọi người cũng không nhận ra được sự khác biệt quá lớn.

Bùi Anh còn nói tiếp: "Anh hai, anh trở về đi, bọn em cái gì cũng không cần chỉ cần anh thôi! Mặc kệ anh là siêu sao Bùi Nhung, là bệnh nhân không có tiếng tăm gì, hay là Chiến thần phong quang vô hạn, anh vẫn là anh trai của em mà!"

Cô ta nói rất dạt dào tình cảm, còn thiếu không có nhạc nền phối hợp nữa thôi.

Thế nhưng không hiểu vì sao, thấy Bùi Anh và Tứ gia đứng đó, tất cả phóng viên đều chỉ có dấu chấm lửng (4): "……"

Cảm giác bọn họ không cùng một tần số.

Chiến thần đi ra từ trường quay phim bom tấn khoa học viễn tưởng cấp độ sử thi, còn Bùi Anh thì cảm giác như đi ra từ phim hài sitcom (5) mẹ chồng nàng dâu của một xưởng nhỏ tại nhà ở nông thôn vậy.

Ra vẻ (6)…. Khụ khụ, khí tràng còn kém xa như vậy, có thật là hai anh em ruột không đó?

Các phóng viên đối mặt với Bùi Anh khóc lóc kể lể, thật sự không có cách nào đồng cảm được á!

Tình cảnh vô cùng lúng túng.

Mãi đến khi Bùi Anh vươn tay bám chặt lấy cánh tay Tứ gia.

Tyler tràn đầy ghét bỏ vứt móng vuốt của cô ta sang một bên, sau đó nói: "Cô nhận lầm người rồi"

Hắn dường như chỉ định lãng phí hai phút này, nói xong liền nhấc chân đi, căn bản không có ý định ở đây chơi đùa với Bùi Anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!