Victor cực kỳ không phục. Tuy rằng tất cả mọi người đều gọi Tứ gia là "ông xã", nhưng người có thể quang minh chính đại liên lạc với Tứ gia, hẹn Tứ gia ra ngoài, mỗi ngày nói chuyện phiếm với Tứ gia…. Tất cả đều là cậu nha!
Tyler ở trên sân thi đấu hào quang bắn ra bốn phía, mỗi người đều có thể thưởng thức tư thế oai hùng của hắn, nhưng có thể có cơ hội đưa tay chạm tới hắn lại không có mấy!
Victor nghĩ như vậy, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc, mộng ảo tựa như thời thơ ấu lần đầu tiên thổi ra bong bóng xà phòng vậy.
Cậu thích Tyler lắm, sao có thể thích đến nhường vậy chứ? Tyler vừa xuống sân khấu một phút đồng hồ, cậu đã nhớ đến ghê gớm, nếu như lúc thi đấu kết thúc, lập tức có thể nhìn thấy Tyler ở câu lạc bộ hay nơi nào đó thì thật tốt!
Victor nghĩ đi nghĩ lại, lấy máy liên lạc ra, soạn tin nhắn gửi cho Tứ gia: Tôi đang ở hiện trường thi đấu, nam thần anh đẹp trai quá….
Nhìn kỹ, lại cảm thấy quá fanboy, vội vã đổi thành: Nam thần cố lên, anh là giỏi nhất.
Thế nhưng vậy thì lại có vẻ bình thường quá, nhìn không ra tình cảm chân thành. Muốn viết cho hay lại nói không có sách mách không có chứng, chí ít phải phải văn vẻ tài hoa khiến người ta vừa nhìn liền kinh diễm chứ?
Victor lại bôi bôi ra một đoạn dài, sử dụng phương pháp ẩn dụ, đầu tiên nói về phong cảnh, sau đó lại hoàn hảo khai thừa chuyển hợp (1), cuối cùng tổng kết toàn bài nêu ý chính.
Viết xong Victor tự mình nhìn.
"……"
Haizz.
Hai phút sau, Victor gửi một tin nhắn: [Nam thần cố lên, anh là giỏi nhất] Bởi vì các tuyển thủ ở trên sân bình thường đều chặn tin tức cho nên Victor chưa chuẩn bị sẽ nhận được hồi âm của Tyler ngay.
Thế nhưng Tyler hồi âm! Còn rất nhanh!
Tyler: [Cậu ở hiện trường?]
Victor không kiềm chế nổi bắt đầu cười ngây ngô, nhanh chóng trả lời: [Vâng vâng, anh vừa rồi thi đấu rất đẹp trai!] Ngón tay không tự chủ mà gõ "Bây giờ lại nhớ anh", lập tức lại xóa đi.
Tuy rằng Tứ gia nói mọi lúc mọi nơi đều có thể nhớ hắn, thế nhưng đúng là vẫn không nên biểu hiện sự say mê đến vậy. Nhìn Tứ gia đối với các fan bao giờ cũng là một bản mặt lạnh lùng, nói không chừng tuyệt đối không thích bị người một đường theo đuổi.
Vì thế Victor cố ý nói lảng sang chuyện khác, lại gửi một tin nhắn che đậy.
Victor: [Hiện trường rất náo nhiệt, mọi người đều rất sùng bái anh. Sân bãi bố trí rất đẹp. Trận đấu vô cùng tuyệt vời, bình luận viên giải thích cũng không tệ] Mấy giây sau.
Tyler: [Ừ, tôi cũng nhớ cậu]
"….."
Victor: A! Má ơi con sắp không khống chế được bản thân rồi, con muốn lăn lộn trên mặt đất a!
Bạn cùng phòng bên cạnh cậu: "……"
Ôi giời, Tiểu Khả lại đỏ thành quả cà chua rồi.
Thời gian nghỉ giữa hiệp vô cùng ngắn ngủi, rất nhanh Tiểu Khả lại nhìn thấy Tyler lần nữa.
Sau khi các tuyển thủ lên sân khấu, kết quả ngẫu nhiên cũng lập tức được công bố.
Hình thức ngẫu nhiên lần này là: Sinh tồn. Cũng chính là hình thức không thể hồi sinh.
Bản đồ ngẫu nhiên: Đấu trường dung nham.
Bản đồ này cực kỳ đáng sợ, bên dưới là núi lửa đang hoạt động, trên miệng núi lửa dựng rất nhiều sàn đấu bay lơ lửng. Bởi vì hoàn cảnh có nhiệt độ cao khác thường cho nên tất cả tuyển thủ ở bên trong mỗi giây đều sẽ mất máu, tuy rằng không nhanh, thế nhưng tính gộp lại giảm xuống thì vô cùng đáng sợ.
Mà bản đồ núi lửa của hình thức sinh tồn thì lại càng khủng bố, chẳng những mỗi giây mất máu mà ngẫu nhiên còn rơi xuống gói tiếp tế trên bản đồ. Một người đầy trạng thái tiếp tế chỉ có thể sống sót ba mươi giây, nếu trong ba mươi giây không thể cướp được một gói tiếp tế, vậy thì sẽ bắt đầu mất máu như thác nước, về cơ bản mười giây là có thể trực tiếp tử vong.
Càng tàn khốc hơn chính là, vừa bắt đầu gói tiếp tế sẽ rất dư dật, nhưng càng về sau sẽ ngày càng ít đi cho nên hai đội ngũ sẽ phải tranh đoạt với nhau. Dưới tình huống cực đoan, có đôi khi nhất định phải lựa chọn từ bỏ một đồng đội nào đó để cho những người còn lại có thể sống sót.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!