Chương 25: Lấy một địch mười

Sách lược của Coder lại khá là hiệu quả, bởi vì bản đồ tương đối trong suốt cho nên toàn bộ quá trình bọn họ đều chạy vòng quanh Tứ gia, giảm mạnh được tỷ lệ thiệt hại quân số. Dưới tình huống Tứ gia cơ bản đang tản bộ, có thể giữ mức ngang bằng với đội Thất Sát.

Bọn họ thành công ở ván thi đấu thứ hai đánh được tổng cộng ba đợt combat ngoạn mục.

Sau đó thua trận một cách vẻ vang với điểm số chênh lệch vừa vặn là hai mươi.

Tuy rằng tỷ số là 2:0 thế nhưng khán giả vẫn như cũ rất nể tình nhiệt liệt vỗ tay vì bọn họ.

So với ván đầu tiên mà nói, ván thứ hai cuối cùng mới có dáng vẻ thi đấu đồng đội.

Toàn bộ quá trình hồn Tyler đều ở trên mây, tổng cộng chỉ bỏ ra hai lần hai mươi giây "nghiêm túc" thi đấu.

Đối với việc này, khán giả vậy mà vô cùng lý giải.

Hơn nữa nhao nhao nhắn lại rằng: "Các trận tiếp theo, sau mỗi lần chiến thần bảo vệ ngôi vương thông thường đều được đối đãi như đầu đạn hạt nhân…Chúng ta gọi ván đó là "Ván chiến thần dưỡng lão"

".

"Đúng đúng. Năm ngoái lúc Phạm Đa phong thần, bị ghẻ lạnh trọn hai tháng, vừa đánh xong đấu đội là không ai dám đến bắt chuyện với cậu ta luôn"

"Dưỡng lão là cái quỷ gì trời ha ha ha ha! Tứ gia của tui hào hoa phong nhã, đẹp trai nứt trời vậy, làm sao mà có thể dưỡng! Lão hả!"

Một lúc sau, người dẫn chương trình đi lên hỏi đội trưởng hai bên tổng kết hậu chiến.

Đội trưởng Coder cầm lấy micro, không biết phải nói gì cho phải. Suy cho cùng tuổi còn khá trẻ da mặt lại mỏng, sau khi thua cũng không biết phải giải thích ra sao với người xem.

Đội trưởng Thất Sát chủ động đi qua, vươn tay ra nói: "Một trận đấu xuất sắc, cảm ơn các cậu. Còn nhớ bảy năm trước, lần đầu tiên tôi đứng trên sàn thi đấu, thua đậm tới mười sáu trận, khóc đến bù lu bù loa ——ha ha ha ha, nhoáng cái mà đã bảy năm, giờ lại là thế hệ mới của các tuyển thủ trẻ tuổi, chúc các cậu tiền đồ rạng rỡ!"

Đội trưởng Coder nhìn hắn, cảm động đến đỏ cả mặt, nắm chặt lấy tay hắn nói: "Cảm ơn đàn anh, bọn em sẽ tiếp tục cố gắng!"

Hai người cùng nở nụ cười mang theo thoải mái cùng kiêu ngạo, giơ hai tay lên.

Dưới đài một trận tiếng vỗ tay như núi gào biển gầm, là sự báo đáp đối với việc họ đã mang đến một trận thi đấu xuất sắc.

Lúc này, trong tai nghe của người dẫn chương trình truyền đến chỉ thị của đạo diễn: "Nhanh nhanh, chớp lấy cơ hội! Hỏi một vài thông tin của Tứ gia, ratings của chúng ta đang ở đỉnh điểm rồi!"

Người dẫn chương trình vội vã chuyển hướng sang Tyler, mỉm cười hỏi: "Chúc mừng Tứ gia một trận chiến phong thần. Xin hỏi Tứ gia có lời gì muốn nói với khán giả không?"

Micro nhắm thẳng Tyler.

Toàn trường trong nháy mắt im phăng phắc, khán giả trợn to hai mắt, nín thở nhìn chằm chằm Tứ gia.

Một giây sau, Tứ gia mắt cũng không chớp nói: "Không có"

Người dẫn chương trình: "….."

Mọi người: "….."

Màn hình chung đình trệ hai giây, sau đó bỗng nhiên bắt đầu ào ào một loạt bình luận như thác nước:

"Ha ha ha ha ha ha đám nhãi ranh các người còn non lắm! Ta đây đã sớm biết Tứ gia sẽ ngầu như này rồi!"

"Nam thần của tui chính là băng sơn không nói đạo lý vậy đó!"

"Tứ gia cho đến giờ cũng chỉ nói với chúng ta hai câu "Không" và "Không có" nhể ha ha ha ha ha ha! (Nói xong không khỏi muốn khóc rống lên)"

Nam bình luận viên cũng nói theo: "Tứ gia dù chỉ là một chút kích động vì thắng lợi cũng không biểu hiện ra ngoài, đừng không quan tâm hơn thua như vậy chứ! Anh là người đàn ông vừa mới phong thần đó! Nếu đổi lại là tôi, trực tiếp nhảy vũ điệu hula (1) tặng khán giả anh có tin hay không!!!"

Nữ bình luận viên: "Thực ra ngẫu nhiên kích động một chút khán giả cũng sẽ cảm thấy rất manh, tuyệt đối không tổn hại đến hình tượng đâu! Đương nhiên tôi là nói đến loại cấp bậc soái ca như Tứ gia"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!