Chương 151: Tiếp tục chơi

Victor có hơi mù mờ, cầm tấm thiệp mời đi qua cửa yến hội.

Cẩn thận từng bước, kết quả lúc quay đầu lại lần hai thì không tìm thấy đồ cổ đâu nữa.

Victor: "…" Sát thủ ghê gớm quá!

Victor vẫn một thân một mình đi vào yến hội, đây là một yến hội nửa ngoài trời, bên cạnh đang bắn pháo hoa, địa điểm chủ yếu là nửa quảng trường hoa viên và nửa sảnh trước của lâu đài nhỏ, cho phép các vị khách đi lại, trò chuyện, khiêu vũ, ăn uống trong khu vực rộng lớn.

Victor "nhà quê" đi vào liền hôn mê, cảm giác mình như là một con chuồn chuồn mơ mơ màng màng bay vào một câu lạc bộ đêm, tuy rằng không có ô nhiễm ánh sáng nghiêm trọng như ở hiện đại, thế nhưng vẫn xa hoa đồi trụy ăn uống linh đình y nguyên.

Trên lan can là một hàng nến chỉnh tề, gà nướng trên bàn tiệc buffet, sát tường là cả một dàn nhạc tấu nhạc, tiếng bàn luận xôn xao sau mỗi một phát pháo hoa, các phu nhân trong lễ phục dạ hội tụ tập cùng một chỗ, châu báu lấp lánh mê ly, trên người hai quý ông đang trò chuyện tỏa ra hương nước hoa…

Victor nhìn một lát thì hết hứng.

Kỳ quái ghê, lúc cậu ở bên cạnh Tyler, vẫn muốn về quá khứ chơi những trò có phong cách thời Trung Cổ này. Đến khi Tyler tạm thời rời đi một lát, Victor chả còn hứng thú gì hết, trong đầu đều là: Đồ cổ nhà tui đâu rồi? Không bị bắt nạt đấy chứ?

Ôm suy nghĩ đó, Victor lại bắt đầu muốn ra ngoài đi tìm Tyler.

Sau đó cậu phát hiện không cần tìm, quý ngài hát rong Tyler bất tri bất giác đã lẩn vào, hơn nữa còn được muôn người chú ý, quả thật là được các quý cô quý bà vây lấy như sao sáng quanh mặt trăng.

Victor: "…"

Tyler dựa vào góc tường, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ, là mặt nạ nửa mặt thường thấy của người hát rong. Hắn tùy tiện gảy cây đàn trong lòng, câu được câu chăng mà ngâm nga.

Người hát rong sa sút biếng nhác như thế, dường như cũng chả có gì xuất sắc, thế mà lại hấp dẫn vô số ánh mắt của các phu nhân ——chủ yếu dựa vào khí chất.

Khí chất chính là có những người đội vương miện vào thì có dáng vẻ Hoàng Đế, mặc áo đay thì có dáng vẻ ẩn sĩ cao nhân, đội một cái mũ rộng vành rách rưới thì có thể trở thành Adonis (1) lang thang, nở nụ cười ngạo mạn thì lại như Zeus săn cái đẹp ở nhân gian.

Tyler cúi đầu gảy đàn, bỗng nhiên nhìn thấy bên cạnh có một quý cô chưa lập gia đình đánh rơi một chiếc khăn tay xuống đất.

Quá xấu hổ, nàng không dám trực tiếp nhặt lên thừa nhận là của mình.

Tyler cúi người tiện tay mò lên, cầm chiếc khăn trong lòng bàn tay, ánh mắt lười biếng nâng lên quét một vòng, bỗng nhiên nở nụ cười, dùng nó chầm chậm lau thân đàn.

Các quý cô bị hắn cười đến bứt rứt, dồn dập phe phẩy quạt che khuất gương mặt đỏ ửng, sau đó thì thầm khe khẽ phía sau chiếc quạt đang mở ra: Chiếc khăn tay đó hình như là của người hát rong.

Lúc này, Tyler lại lấy khăn tay xuống, bỗng nhiên giũ một cái ——

Thần kỳ biến ra một đóa hồng!

Các quý cô quý bà bất ngờ không kịp chuẩn bị nhỏ giọng rít lên the thé, nhìn chằm chằm đóa hồng này, giống như đang nhìn quả táo vàng trong tay Gaia (2), có được nó chính là tượng trưng cho thân phận cùng mị lực.

Thế nhưng quý ngài hát rong giơ đóa hồng này lên, nhẹ nhàng cắm vào trong túi áo mình, lại như không có chuyện gì xảy ra mà gảy đàn.

Ánh mắt hắn xuyên qua đám người chen chúc nhìn về phía hai người cách đó không xa.

Một là Victor, trên mặt Victor viết: "Anh yêu anh chơi vui quá nhỉ! Hừ!"

Một người khác là quý ngài Keno – hoàn toàn không có chuyện làm ăn, xấu hổ đến trực tiếp đổi thân phận thành người phục vụ, trong mắt y viết: "Ngươi chọn nhân vật lôi kéo sự chú ý như thế, chờ lát nữa để ta coi ngươi ám sát thế nào!"

Biểu diễn pháo hoa chính thức bắt đầu, đám người náo nhiệt bắt đầu di chuyển về cùng một hướng, mọi người hoàn toàn không hay biết sóng ngầm cuộn trào bên dưới.

Victor bỗng nhiên sượt qua một người không quen nào đó, cảm giác ngực mình bị vỗ một cái, sửng sốt cúi đầu, liền thấy cành hồng kia bất ngờ cắm trước ngực mình.

Bạn học Tiểu Khả không tiền đồ lập tức không giận nữa, vội vàng vui vẻ quay đầu lại tìm.

Vì thế cậu vừa vặn nhìn thấy một màn thế này:

Một thủ vệ mặc áo giáp bỗng nhiên lảo đảo bước chân, mờ mịt cúi đầu kiểm tra áo giáp của mình, không tìm thấy vết thương, liền cố gắng đi về phía trước. Anh ta trông có vẻ suy yếu vô lực, vẻ mặt mờ mịt chống tường ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!