Chương 10: Sẽ chết thật

Cái gọi là đấu đao, chính là hai bên chỉ dùng một con dao găm, đấu tay đôi. Tất cả động tác tấn công, phòng thủ đều chỉ có thể dùng lưỡi đao để thực hiện. Khảo nghiệm chính là phản ứng, độ linh hoạt, tốc độ ra tay, thể lực và tố chất vân vân của hai bên.

Đấu đao bình thường không có hiệu ứng đặc biệt gì, nhưng lại vô cùng đẹp đẽ thê lương.

Ánh đao và huyết sắc trong quá trình song phương đâm tới đâm lui, tựa như hai con thoi không ngừng dệt lưới, làm người ta không nhìn kịp, đồng thời bị hình ảnh ẩn chứa vẻ đẹp và sức mạnh đó làm cho rung động.

Nhưng mà, nếu thực lực hai bên đấu đao chênh lệch quá lớn, như vậy khán giả sẽ chỉ thấy một màn trình diễn đơn phương.

Tyler cầm ngược lấy chủy thủ, đây là một tư thế vô cùng kiên cố, chỉ có thể thực hiện động tác đâm xuống dưới và cầm ngang đao phòng ngự. Hầu như không có ai cầm ngược (1) để đấu đao cả, nhưng Tyler lại làm vậy.

Hơn nữa hắn chiếm hết ưu thế, trong mắt còn mang theo sắc thái biểu thị sự nhàm chán.

Chủy thủ của Tyler không giống như chủy thủ, mà càng giống như một tia sáng giấu trên đầu ngón tay hắn.

Thời điểm hắn tùy ý vung lên, ánh đao sẽ thình lình hiện ra, cắt cả thời gian và không gian, đồng thời phô bày vẻ đẹp kinh người, lạnh lẽo cứng rắn va chạm với đao phong của kẻ địch.

Âm thanh chủy thủ và chủy thủ va chạm nhau tựa như tiếng chuông thanh thúy, làm người ta tưởng chừng như ngửi thấy được hương vị thanh lãnh mà sạch sẽ trong đó.

Tiếng chuông vang lên, chỉ mới hai giây mà thôi.

Trên trán Lộ Siêu Phàm đã nhễ nhại mồ hôi lạnh.

Cổ tay gã bắt đầu xơ cứng, hình ảnh trong mắt dần trở nên khó hiểu, mất đi khả năng phán đoán đối thủ, ngay cả động tác của mình cũng bắt đầu không kiểm soát được.

Bỗng nhiên, Lộ Siêu Phàm cảm thấy cổ tay chấn động.

Chủy thủ của gã văng ra ngoài.

Gã thua, hơn nữa còn vô cùng thảm hại, ngay cả một chút không cam tâm, không phục cũng không có.

Lộ Siêu Phàm há mồm thở dốc, mồ hôi và máu chảy dọc theo cằm, hai mắt sợ hãi nhìn người đối diện.

Tyler vẫn nắm ngược lấy Sầm Tịch của hắn, chậm rãi đem lưỡi đao kề sát cổ Lộ Siêu Phàm, sau đó nói: "Con lai và con hoang khác nhau chỗ nào?"

Tầm mắt Lộ Siêu Phàm hoàn toàn bị hai mắt vàng sậm của hắn chiếm lấy. Mồ hôi lạnh sau lưng bắt đầu chảy ròng ròng, gã theo bản năng muốn dời tầm nhìn, nhưng không hiểu vì sao lại không thể động đậy.

Phòng tuyến tâm lí của gã, ở một góc nào đó như lung lay sắp đổ. Nếu gã nhận thua ở đây, từ giờ gã sẽ sợ hãi Tyler không thôi!

Một lúc lâu, Lộ Siêu Phàm cắn răng nói: "Không…Không có gì khác nhau, mày —— A ——"

Gã kêu thảm thiết một tiếng, nhưng mà lại phát hiện mình không bị giết chết, biến thành tia sáng trắng,

Tyler chỉ tiện tay hạ đao, từ giữa hai mắt gã đi xuống, vô cùng chính xác lưu lại trên người gã một đường máu, như muốn chia gã thành hai nửa —— sau đó chém đứt thắt lưng gã.

Tyler biếng nhác nói: "Khác nhau chính là, nghe thấy từ "con lai" ta sẽ không vui. Nghe thấy từ "con hoang" ta sẽ rất rất không vui"

Tyler lần thứ hai không nói một lời biến mất trong bóng tối.

Cả người Lộ Siêu Phàm đều là mồ hôi. Gã cố gắng buộc lại thắt lưng, che đi đôi chân trần rậm lông, lại phải lấy tay bịt máu mũi, dùng một tư thế vô cùng lúng túng chậm chạp di chuyển trên hành lang.

Đến lúc này, gã phải thừa nhận mình đã thất bại. Hiện tại điều gã muốn làm nhất chính là kết thúc ván đấu này! Sau đó ván tiếp cũng được, thi đấu bên ngoài ở đâu cũng được, gã sớm hay muộn cũng có thể gỡ hòa.

Nhưng gã không thể tự sát, không thể tự sát trong trận đấu được hàng vạn người chú ý này được. Bằng không, ngòai việc bị đem ra làm trò hề, gã còn có thể mất hết mặt mũi, đối mặt với việc bị tố cáo "thi đấu tiêu cực", đến lúc đó cho dù có chiến thắng trở về thì còn có tôn nghiêm gì nữa chứ…

Nghĩ đến thời điểm đó, Lộ Siêu Phàm bỗng thấy bóng dáng Tyler trong góc ở đằng trước!

Tyler giống như đang bố trí cạm bẫy gì đó trên tường, muốn chờ đối thủ lại đây.

Lộ Siêu Phàm trong lòng nhảy dựng, mừng thầm tiến lên hai bước, bỗng nhiên lại dừng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!