Trong căn phòng ngủ rộng rãi không bật đèn, chỉ có tiếng nước chảy vang lên từ phòng tắm, qua cánh cửa kính mờ hắt ra một chút ánh sáng nhàn nhạt.
Mặc Tinh nằm trên chiếc giường lớn đặt giữa phòng, ánh mắt xuyên qua trần nhà toàn kính, dõi nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
Đây là khách sạn trên núi Lang Sơn, chính căn phòng năm ngoái cậu và Mục Huyền Thanh từng ở khi kết hôn.
Hai người đã hẹn với nhau từ năm ngoái rằng, về sau mỗi năm sẽ tranh thủ lên núi Lang Sơn ở lại vài ngày, nếu đúng dịp có thời gian vào ngày kỷ niệm cưới thì sẽ đến đây để kỷ niệm.
Sáng nay họ lại làm thủ tục nhận phòng, buổi chiều đi du ngoạn trên dòng sông Lang Giang, và cũng vừa mới dùng xong bữa tối toàn cá trở về.
Mặc Tinh tắm trước, giờ đang nằm trên giường có chút lười biếng không muốn cử động, thế là cậu dứt khoát tắt đèn để ngắm sao.
Hôm nay là mùng bảy âm lịch, trăng khuyết, ánh trăng không mạnh, nên sao trời càng thêm rực rỡ.
Mục Huyền Thanh tắm xong bước ra, đập vào mắt anh là dáng vẻ như đang thả hồn treo ngược cành cây của Mặc Tinh.
Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc trâm bạch ngọc mà Mặc Tinh đang cầm trong tay nghịch ngợm. Chiếc trâm trong bóng tối phản chiếu ánh sáng yếu ớt, nhưng lại không hề phát sáng.
Thấy vậy, Mục Huyền Thanh mới thở phào nhẹ nhõm—— Trâm ngọc không phát sáng, nghĩa là Mặc Tinh không phải đang xem bói hay bấm quẻ.
Anh tiện tay tắt đèn phòng tắm, bước qua bóng tối đến bên giường rồi nằm xuống, đặt một nụ hôn lên trán Mặc Tinh.
Mặc Tinh như thể được anh gọi hồn về, cậu nghiêng đầu nhìn anh một cái, điều chỉnh tư thế để dựa vào lòng anh rồi lại tiếp tục ngước nhìn những vì sao.
Mục Huyền Thanh đưa tay bao phủ lên bàn tay Mặc Tinh, khẽ hỏi: "Vừa nãy em đang nghĩ gì thế?"
"Không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ lại môn phái ở kiếp trước thôi..."
Mặc Tinh cảm nhận được Mục Huyền Thanh bỗng siết mạnh tay mình một cái nhưng rồi lại nhanh chóng nới lỏng. Cậu không nhịn được mà bật cười, hôn lên mặt anh một cái chữa cháy.
"Chỉ là em thấy tinh tượng đêm nay có chút giống với lần cuối cùng em quan sát và tính toán ở bên kia, nên mới chợt nhớ đến thôi. Không biết sư tôn cùng các sư huynh, sư tỷ giờ ra sao rồi."
"Em đã tìm được một con đường sống cho thế giới đó, họ chắc chắn đều đang sống rất tốt."
"Ừm." Khóe môi Mặc Tinh khẽ cong lên: "Em chỉ đang nghĩ, hiện tại em hạnh phúc thế này, nếu có thể chia sẻ với họ một chút thì tốt biết mấy."
Mục Huyền Thanh lặng lẽ ôm lấy cậu. Một lúc lâu sau, anh đột nhiên thốt ra một câu có phần đường đột: "Hay là em thử một chút xem?"
"Hả?" Mặc Tinh quay đầu nhìn anh, chớp chớp mắt không hiểu chuyện gì.
Mục Huyền Thanh đưa tay nhéo nhẹ vào vành tai đang đeo khuyên của Mặc Tinh: "Dùng Phá Hư Kiếm thử xem."
Mặc Tinh ngẩn người nhìn anh một hồi rồi mới bật cười: "Đây đúng là một... ý tưởng táo bạo mang tính đột phá đấy!"
Mục Huyền Thanh tì trán mình vào trán Mặc Tinh, khóe môi cũng hơi nhếch lên: "Chẳng phải em có cách để điều khiển giấc mơ của mình sao?"
Anh dùng tông giọng khẳng định.
Mặc Tinh lại chớp mắt, giả vờ ngây ngô: "Anh nói gì cơ?"
"Hồi trước, cái tháng mà anh hay gặp ác mộng ấy, chẳng phải em đã kéo anh vào giấc mơ của em sao."
"Lúc đó mỗi đêm em lại đổi một bối cảnh khác nhau, thật sự không phải do em điều khiển à?"
Mặc Tinh khẽ cười một tiếng, cậu rướn người tới m*t nhẹ lên môi Mục Huyền Thanh nhưng không đưa ra câu trả lời.
Mục Huyền Thanh cũng không ép cậu thừa nhận, chỉ lái câu chuyện quay về: "Thế nên, dùng thêm Phá Hư Kiếm, biết đâu sẽ có hiệu quả bất ngờ."
Mặc Tinh nghiêng đầu suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định: "Cảm giác là có thể thử một phen, đến đây nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!