Chương 9: Show thực tế (9): Dùng lý lẽ thuyết phục quỷ

Tất cả mọi người và ba con quỷ nữ đều bị nụ cười của Mặc Tinh làm cho sững sờ.

Mặc Tinh lại nhìn thẳng vào nữ quỷ đang đứng im lơ lửng giữa không trung, ánh mắt trở nên ôn hòa: "Thì ra ba hồn của cô vẫn chưa tan, bảo sao phong tỏa vẫn chưa được giải."

Quỷ nữ nhìn cậu từ trên cao xuống, trong mắt dường như không có chút cảm xúc nào, nhưng chỉ một lát sau, cô ta lại làm ra một hành động khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc.

Cô ta chắp hai tay trước người, hơi cúi người hành lễ với Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh, giọng nói mang theo sự ngượng nghịu, vụng về của người đã lâu không nói: "Cảm ơn... hai người... đã giúp... cơ thể tôi... được giải thoát..."

Mặc Tinh có chút ngượng ngùng gãi gãi mặt: "Xin lỗi vì đã không thể giữ lại toàn thây cho cô."

Nhưng nữ quỷ lại từ tốn lắc đầu: "Không sao... tan nát như thế... cũng tốt..."

Những người khác thấy họ lại bắt đầu trò chuyện, nhất thời đều có chút lúng túng, chẳng ai dám tùy tiện mở miệng cắt ngang.

Nhưng Chu Tiêu Văn thì chẳng bận tâm được nhiều như vậy, anh ta đã bị hai nữ quỷ dồn tới mức tinh thần gần như sụp đổ, nên lúc Mặc Tinh xuất hiện cũng không phản ứng kịp. 

Bây giờ đầu óc vừa mới hoạt động lại, anh ta lập tức gào lên với Mặc Tinh.

"Thầy Mặc! Cứu mạng! Mau cứu tôi với!"

Chu Tiêu Văn ra sức vung tay, gào thét khản cả giọng. Từ lúc hai nữ quỷ xuất hiện, chân anh ta đã mềm nhũn không đứng dậy nổi, muốn bò về phía Mặc Tinh thì lại bị hai nữ quỷ chặn lại, nên chỉ còn cách vẫy tay kêu gào.

Mặc Tinh khó chịu nhìn sang, ánh mắt lạnh đi: "Anh ồn ào quá."

Giọng cậu không lớn, nhưng lại mang một lực đạo kỳ lạ, lập tức át đi tiếng hét chói tai bị biến âm của Chu Tiêu Văn, khiến đối phương không thể phát ra thêm âm thanh nào nữa.

Ánh mắt Mặc Tinh lại lướt qua khuôn mặt của hai nữ quỷ đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, cậu bất lực nói: "Hai người dọa cho hả giận là được rồi, nhưng loại thanh niên trẻ tuổi, thân thể cường tráng như anh ta, không dễ dàng bị dọa chết đâu." 

"Thả bọn tôi ra đi, tôi sẽ nhờ chú cảnh sát giúp hai người đòi lại công bằng."

Nữ quỷ áo vàng căm hận nói: "Thế thì quá dễ dàng cho anh ta rồi!"

Nữ quỷ áo xanh liền gật đầu mạnh: "Chúng tôi chết thảm như vậy cơ mà!"

Mặc Tinh thở dài, tiếp tục khuyên giải: "Vậy hai người muốn thế nào? Hai người yếu như vậy, nếu không nhờ phong thủy nơi này, ngay cả việc hiện thân dọa anh ta thôi cũng không làm được."

"Nếu các người có thể tự tay báo thù, thì làm sao anh ta còn sống đến tận bây giờ?"

Lời này khiến mọi người lại ngây người.

Ngay cả Trịnh Thông cũng phải hỏi: "Họ không phải là lệ quỷ sao? Đã có ân oán lớn như vậy với đối phương, thế mà lại không thể gây thương tổn cho đối phương được á"

Mặc Tinh kiên nhẫn giải thích: "Họ chỉ là ngụy lệ quỷ, là vì bị nhiễm khí tức của cô gái quỷ mặc đồ nữ sinh kia nên mới trở thành như vậy." 

"Hơn nữa dù là lệ quỷ thật cũng không thể dễ dàng gây thương tổn cho con người. Điều kiện để làm được điều đó vô cùng khắt khe, ít nhất môi trường ở đây chưa đủ." 

"Hôm qua trên đường, họ cũng mượn phong thủy tụ khí trong thung lũng mới có thể đẩy đá xuống."

"Dân gian có câu: Âm dương cách biệt, người quỷ khác đường. Con người và ma quỷ nhìn như tồn tại trong cùng một không gian, nhưng thực tế lại gần như không thể ảnh hưởng trực tiếp đến nhau."

"Nếu không phải vậy, làm sao trên đời lại còn tồn tại loại kẻ ác như Chu Tiêu Văn, giết người rồi mà vẫn sống ung dung?"

Những lời này khiến mọi người nghe xong mà đầu óc quay cuồng.

Lúc nãy khi thấy quỷ, thế giới quan của họ đã sụp đổ một lần, bây giờ lại nghe thấy một lý thuyết gần như trái ngược với truyền thuyết phổ biến như thế, thế giới quan mong manh của họ lại phải đập đi xây lại lần nữa.

Nhưng vì người nói là Mặc Tinh nên không biết vì sao, trong lòng mọi người tự nhiên lại cảm thấy lời cậu nói đều đúng. 

Có lẽ là bởi suốt quãng đường này, biểu hiện của Mặc Tinh quá có sức thuyết phục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!