Chương 86: Ngoại truyện 1. Vụ án nhỏ - Tình mẫu tử (3)

Sau tám giờ rưỡi tối, Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh quay lại nhà Tần Ý. Bốn người ngồi xem tivi một lát để giết thời gian.

Vừa quá chín giờ, Mặc Tinh và Tần Ý đồng thời nhận ra một luồng cảm giác bất thường.

Khi Tần Ý rụt rè gọi một tiếng "Thầy Mặc", ánh mắt Mặc Tinh đã dời đến người cô, rồi lại liếc nhẹ ra sau lưng cô một cách kín đáo. Nhưng chỉ trong chớp mắt, tầm mắt cậu đã quay trở lại trên người Tần Ý.

Mặc Tinh giơ một bàn tay lên, đặt ngón trỏ trước môi ra hiệu im lặng.

Tần Ý và Kỷ Ninh Ninh nhìn nhau đầy khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn giữ yên lặng.

Mục Huyền Thanh tiện tay cầm điều khiển tắt tivi. Lúc này, Mặc Tinh đã khẽ khép mắt, hạ thấp tầm nhìn.

Ngay vừa rồi, Mặc Tinh nhìn thấy sau lưng Tần Ý xuất hiện một bóng dáng phụ nữ, mờ nhạt đến mức dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tan.

Người phụ nữ đó rõ ràng cũng đang chú ý đến Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh. Sau khi nhận ra Mặc Tinh có vẻ nhìn thấy mình, bà lập tức lướt đến bên cạnh cậu, khẩn thiết nói một tràng dài.

Mặc Tinh khép mắt lắng nghe xong, nghiêng người áp sát bên Mục Huyền Thanh, thì thầm mấy câu bên tai anh, rồi lại thẳng người lên, chăm chú nhìn Tần Ý không chớp mắt.

Tần Ý bị cậu nhìn đến mức căng thẳng, không nhịn được mà níu lấy cánh tay Kỷ Ninh Ninh, do dự mở lời: "Thầy Mặc... cậu nhìn ra điều gì rồi sao..."

Mặc Tinh nở nụ cười ôn hòa, dịu dàng trấn an cô: "Đừng vội, để tôi xem thêm chút nữa."

Tần Ý đành phải căng cứng cả người, như ngồi trên đống lửa để mặc cho cậu quan sát.

Thực ra Mặc Tinh chỉ là mồi nhử, còn Mục Huyền Thanh bên cạnh đang âm thầm rút ra một luồng sát khí được bao bọc bởi những điểm sáng màu trắng.

Để tránh cho hai cô gái nhìn thấy các điểm sáng ấy, Mục Huyền Thanh điều khiển luồng sát khí áp sát mặt đất, vòng ra sau lưng họ, rồi lặng lẽ vươn tới phía Tần Ý.

Phần đầu lộ ra điểm sáng trắng, khẽ khàng, không để lộ dấu vết, chạm nhẹ vào huyệt phía sau tai mà Mặc Tinh vừa chỉ định.

Thấy điểm sáng trắng chính xác làm theo lời mình, Mặc Tinh không kìm được cười nheo mắt. Bàn tay đặt trên sofa cũng lén lút nắm lấy tay Mục Huyền Thanh, co ngón cái khẽ cào mấy cái vào lòng bàn tay anh.

Tần Ý thấy cậu cười thì lại càng mịt mờ, không nhịn được cất tiếng lần nữa: "Thầy Mặc..."

Mặc Tinh gật đầu, thực chất là đang ra hiệu cho Mục Huyền Thanh thu hồi đốm sáng và sát khí, rồi nói với cô: "Cô Tần, có phải cô thấy buồn ngủ rồi không?"

"Ơ?" Tần Ý ngẩn người: "Không đâu, giờ này vẫn còn sớm so với giờ ngủ của tôi..."

Kết quả là cô vừa dứt lời, một cơn buồn ngủ ập đến như vũ bão, mí mắt nặng trĩu như ngàn cân, cứ thế sụp xuống không tài nào cưỡng lại được.

"Sao mà... bỗng nhiên buồn ngủ quá..." Tần Ý tựa vào người Kỷ Ninh Ninh, giọng nói bắt đầu mơ màng.

Mặc Tinh cười nói: "Cô vào phòng ngủ một lát đi, để cô Kỷ ở bên cạnh cô, nhớ khóa cửa phòng lại, chuyện ở đây cứ giao cho tôi là được."

Tần Ý che miệng ngáp một cái, gượng gạo bảo: "Vậy được... thật ngại quá..."

Kỷ Ninh Ninh vội vàng đỡ cô đứng dậy, dìu vào phòng ngủ chính.

Tuy nhiên không lâu sau, Kỷ Ninh Ninh lại mở cửa bước ra, đi đến trước sofa.

Mặc Tinh vẫn giữ nụ cười, hỏi: "Cô Kỷ không cần ở bên cạnh cô Tần sao?"

Kỷ Ninh Ninh lắc đầu, vẻ mặt khá nghiêm túc: "Tần Ý đột nhiên buồn ngủ, là do thầy Mặc làm phải không? Tôi nghĩ cậu hẳn đã nhìn ra vấn đề rồi nên mới cố ý đưa cậu ấy đi chỗ khác. Cậu ấy không tiện biết, vậy tôi có thể biết không?"

Tầm mắt Mặc Tinh hướng sang bên cạnh, một lát sau mới quay lại nhìn cô: "Cô không sợ sao?"

Kỷ Ninh Ninh hít sâu một hơi, nở nụ cười nhạt: "Tôi là lứa người hâm mộ đầu tiên lọt hố Huyền Tinh đấy, bản lĩnh của cậu và Mục tổng tôi vô cùng tin tưởng. Có hai người ở đây, tôi thấy chẳng có gì phải sợ cả."

Mặc Tinh tán thưởng: "Được, vậy cô ở lại đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!