Chương 45: Sao nhí (10): Hiện tượng lạ trong lễ khai máy

Trường quay Ảnh Thị Lang Sơn được xây dựng dựa lưng vào núi Lang Sơn, còn bao gồm cả một đoạn mặt sông Lang Giang, là một phim trường lâu đời. 

Dù nhìn qua có thể thấy các khu kiến trúc bên trong đã phần nào cũ kỹ theo thời gian, nhưng chính điều đó lại tạo nên một vẻ đẹp trầm lắng, đặc biệt. Thêm vào đó là núi non sông nước hài hòa, vì thế nơi này vẫn luôn được rất nhiều đạo diễn yêu thích.

《Khải Dĩnh》là tác phẩm khép lại sự nghiệp của Đường Tân Chính, nên lần khai máy này được tổ chức vô cùng long trọng. Địa điểm được chọn là một nền đài trên đỉnh núi Lang Sơn. 

Sau khi nghi thức kết thúc, đoàn phim lập tức di chuyển đến một bối cảnh ở lưng chừng núi để quay cảnh đầu tiên, cảnh nhân vật chính Tô Đán rời núi.

Xe của Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh chạy thẳng tới chân núi Lang Sơn. Hai người cùng với Nhạn An và một trợ lý xuống xe, rồi men theo bậc đá mà chậm rãi leo lên núi.

Con đường họ đi là lối tham quan ngắm cảnh, dẫn tới khá nhiều điểm dựng bối cảnh. Dọc đường còn bắt gặp hai đoàn phim cổ trang đang quay. 

Mỗi lần như vậy, Nhạn An đều tò mò dừng lại xem. Thấy thời gian vẫn còn sớm, Mặc Tinh cũng chiều cậu bé, để cậu bé đứng xem chừng mười mấy phút rồi mới tiếp tục đi.

Khi họ lên tới đỉnh núi, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là đến giờ bái thần. Đường Tân Chính đã ngồi trong chòi nghỉ, cùng biên kịch và quay phim thảo luận công việc. 

Nhân viên đoàn phim tất bật bày biện lư hương và lễ vật, các diễn viên chính cũng gần như đã có mặt đầy đủ. Ngay cả nam chính cũng đã trang điểm xong, thay sẵn trang phục để lát nữa có thể trực tiếp vào quay.

Hai người dẫn Nhạn An tới chào hỏi Đường Tân Chính, rồi không làm phiền ông lâu. Mặc Tinh ngẩng mắt nhìn quanh một chút, sau đó đi về phía đài ngắm cảnh ít người.

Trên đài gió khá lớn, các diễn viên đều biết hôm nay lễ khai máy sẽ được livestream, nên ai nấy đều đã chỉnh trang từ sớm, không ai muốn sang bên này hóng gió, sợ làm rối tóc và trang phục.

Mặc Tinh thì chẳng bận tâm những chuyện đó, nơi này vừa mát mẻ lại yên tĩnh. Mục Huyền Thanh dĩ nhiên cũng chiều theo cậu, còn Nhạn An thì ngoan ngoãn theo sát hai người, không chạy lung tung.

Mặc Tinh dựa vào lan can, nhìn quanh một vòng, hạ giọng hỏi Mục Huyền Thanh: "Tiểu Lục không tới sao? Livestream sắp bắt đầu rồi mà."

Mục Huyền Thanh hất cằm về con đường lên núi khác: "Không phải đang tới đó sao."

Mặc Tinh quay đầu nhìn theo, liền thấy Lục Thành Vũ thở hổn hển bước lên những bậc thang cuối cùng, rồi lảo đảo đi về phía họ. Anh ta uể oải chào hỏi một câu, sau đó sai trợ lý đi tìm một cái ghế cho mình ngồi xuống.

Mặc Tinh bật cười trêu chọc anh ta: "Tiểu Lục, anh nên rèn luyện thể lực đi, leo có mỗi ngọn núi mà đã thở hổn hển thế này rồi."

Lục Thành Vũ ngồi phịch xuống chiếc ghế xếp, uể oải xua tay, đợi thở đều lại mới nói: "Tôi ghét chạy bộ, cũng không thích mấy cái máy móc trong phòng gym. Hay là anh Mặc dạy tôi một bài quyền đi?"

Mặc Tinh không nhịn được cười: "Anh chỉ cần tập Thái Cực Quyền hoặc Bát Đoạn Cẩm là đủ rồi, tự tìm huấn luyện viên mà học."

(*)Thái Cưc Quyền: là môn võ thuật và thể dục dưỡng sinh truyền thống Trung Quốc, đặc trưng bởi các động tác chậm rãi, uyển chuyển, kết hợp hài hòa giữa vận động cơ thể, điều hòa hơi thở và sự tập trung tinh thần, giúp tăng cường sức khỏe, sự cân bằng (thân

-tâm) và khả năng tự vệ. Nó nổi tiếng với triết lý "lấy nhu chế cương", dùng sự mềm dẻo để hóa giải sức mạnh, thường được xem là bài tập lý tưởng cho mọi lứa tuổi, đặc biệt là người lớn tuổi.

(*)Bát Đoạn Cẩm () là một bài tập khí công dưỡng sinh cổ xưa của Trung Quốc gồm 8 động tác mềm mại, uyển chuyển, kết hợp vận động cơ thể, điều hòa hơi thở và tâm trí, giúp phục hồi sức khỏe, tăng cường thể lực, phòng ngừa bệnh tật và mang lại sự cân bằng tinh thần, phù hợp cho mọi lứa tuổi.

Buông vài câu trêu Lục Thành Vũ xong, Mặc Tinh men theo lan can đài ngắm cảnh, chậm rãi đi gần nửa vòng, rồi dừng lại ở một góc. 

Cậu nhìn xuống phim trường phía dưới núi, cả một vùng rộng lớn với những công trình mang phong cách, niên đại khác nhau, cùng dòng Lang Giang uốn lượn bao quanh trường quay.

"Tôi nhớ..." Mặc Tinh khẽ nói: "Kinh đô của triều Dĩnh hình như nằm ngay dưới chân núi Lang Sơn này?"

"Ừ." Mục Huyền Thanh đáp: "Nghe nói khu phim trường này hồi đó là nơi xây Thái Miếu."

Mặc Tinh tiếp lời: "Năm xưa Đại Dĩnh khai quốc, Văn Chiêu không chỉ truy phong ông nội và cha mình làm hoàng đế, mà còn bất chấp phản đối, truy phong cả Văn Yển làm đế, để được hưởng hương khói tế tự tại Thái Miếu."

Mục Huyền Thanh hiểu ý, tiếp lời: "Cả Tô Tề và Tô Đán cũng đều được phối thờ trong Thái Miếu."

Mặc Tinh bật cười khẽ: "Lát nữa đạo diễn Đường bái thần minh tứ phương, không biết có lạy trúng mấy vị đó không."

Hai người đang nói chuyện khe khẽ thì Lục Thành Vũ, sau khi nghỉ ngơi một lát, đã đứng dậy đi sang, còn tiện tay xoa cái đầu nhỏ của Nhạn An một cái.

"Anh Mục, tôi vừa hỏi thử rồi, Viên Tư Dịch đúng là do đạo diễn tuyển vai chọn vào. Vai của anh ta là phản diện, làm tướng tiên phong của đại quân dị quốc tấn công biên quan, chắc lên hình chưa được một phút là chết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!