Chương 43: Sao nhí (8): Đề nghị tiếp tục 'trị liệu'

Đến ngày chụp ảnh tạo hình và ảnh tuyên truyền, Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh dẫn theo Nhạn An đã thực thể hóa cùng tới phim trường, Lục Thành Vũ cũng chạy theo góp vui.

Hôm nay chủ yếu chụp tạo hình cho nhân vật chính Tô Đán và nam phụ—— Vị hoàng đế khai quốc của triều Dĩnh. Đường Tân Chính sẽ túc trực trong trường quay suốt cả ngày, nên dứt khoát sắp xếp cho ba người họ chụp chung vào ngày này.

Trọng tâm vẫn là nam một nam hai, Mặc Tinh và những người khác tới muộn hơn một chút, chào hỏi Đường Tân Chính xong liền đi làm tạo hình.

Trong ba người, dĩ nhiên tạo hình của Mặc Tinh là quan trọng nhất. Tô Tề với thân phận sư phụ của nhân vật chính, tuy đất diễn không nhiều nhưng sự hiện diện lại xuyên suốt cả bộ phim. 

Chỉ với vài cảnh ít ỏi ấy mà đã có tới ba tạo hình, thường phục mùa hè, thường phục mùa đông và đại lễ phục. Đường Tân Chính yêu cầu tổng đạo diễn tạo hình đích thân theo sát việc làm tạo hình cho Mặc Tinh.

Còn về tiểu Tô Đán và Văn Yển, tuy một người là nhân vật chính lúc nhỏ, một người là anh ruột của nam phụ, đều là kỳ tài đương thời, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là vai phụ với đất diễn rất ít.

Tạo hình chỉ cần đúng quy cách, không mắc lỗi là được, thông thường sẽ do trợ lý trang điểm xử lý cho diễn viên.

Thế nhưng lần này, người tới làm khách mời đóng vai phụ nhỏ ấy lại chính là nhà đầu tư. Tổng giám đốc tạo hình nào dám lơ là, trực tiếp dẫn theo ba chuyên viên trang điểm đắc lực nhất, đứng giám sát cẩn thận từng động tác, cố gắng để mỗi chi tiết đều hoàn hảo.

Tạo hình được chụp trước là bộ phức tạp và tốn sức nhất—— Đại lễ phục phong thủy sư của Mặc Tinh. Tư liệu đoàn phim rất đầy đủ, để theo đuổi hiệu quả chân thực nên không dùng cổ áo hay tay áo giả. 

Chuyên viên trang điểm và trợ lý lần lượt mặc cho cậu trung y, đạo bào, váy quấn, bên ngoài lại khoác thêm một chiếc áo choàng thêu hoa văn cầu kỳ. 

Nếu không nhờ điều hòa mở đủ mạnh, Mặc Tinh mặc bộ này dù không vận động cũng sẽ đổ mồ hôi không ngừng.

Mặc xong quần áo, lại phải đội tóc giả. Tô Tề là nhân vật mang khí chất thần tiên, theo thẩm mỹ đại chúng thì dĩ nhiên là tóc dài bay bay. May mắn là bản thân cậu vốn là phong thủy sư, trong sử sách, lời Tô Đán nhắc tới sư phụ cũng là "tính tình phóng khoáng, không câu nệ". 

Vì vậy, nhà tạo hình mạnh dạn đội cho Mặc Tinh bộ tóc giả dài tới eo, chỉ búi một búi nhỏ trên đỉnh đầu, đội thêm một chiếc phát quan bạch ngọc nhỏ nhắn.

Ban đầu Mặc Tinh còn hơi chưa quen, nhưng khi toàn thân đã chỉnh trang xong, đứng trước gương nhìn lại, cậu bỗng có cảm giác như được quay về kiếp trước.

Nhạn An đứng bên cạnh vỗ tay bôm bốp: "Anh Mặc đẹp quá, giống như thần tiên thật sự vậy!"

Lục Thành Vũ cũng trầm trồ: "Mắt anh Mặc to, lúc đầu tôi còn lo không biết có hợp với bộ đồ này không, ai ngờ mặc vào lại hiệu quả thế này." 

"Lúc nãy tôi đứng bên kia xem nam chính chụp, cũng mặc lễ phục tương tự, rất trầm ổn, khí thế. Nhưng giờ nhìn anh Mặc mặc thế này, rõ ràng là so sánh giữa thần tiên và người phàm."

Quả đúng như lời anh ta nói, đôi mắt như chứa ánh sáng của Mặc t*nh h**n toàn áp chế được cảm giác cứng nhắc của lễ phục. Chỉ liếc mắt một cái, người ta đã bị thần thái nơi hàng mày ánh mắt thu hút trước tiên, ngay cả bộ lễ phục cũng như được nhuốm thêm một tầng linh động.

Nhà tạo hình cười nói: "Khi chụp sẽ dùng máy thổi gió, thổi cho y phục và tóc bay lên. Lúc đó mới đúng là 'thần tiên giáng trần' thật sự."

Mặc Tinh bật cười lắc đầu: "Để làm thần tiên một phen, đúng là chẳng dễ chút nào."

Bên này vừa xong, các chuyên viên trang điểm lại quay sang giúp Mục Huyền Thanh mặc trang phục.

Mục Huyền Thanh có hai tạo hình, hiện tại là bộ giáp chiến, Giáp chiến đạo cụ tất nhiên không nặng như giáp thật, nhưng mặc vào cũng không hề nhẹ. Mấy người vây quanh Mục Huyền Thanh loay hoay hơn mười phút, cuối cùng mới chỉnh xong toàn bộ chiến giáp cho anh.

Nhạn An lại vỗ tay: "Anh Mục ngầu quá, giống đại tướng quân!"

Mặc Tinh ngồi ở chỗ gió điều hòa thổi tới, cười phụ họa: "Mục tổng đúng là giá treo áo trời sinh. Lúc nãy tôi nhìn bộ giáp này còn thấy hơi xấu xấu, giờ anh mặc lên lại thấy hoàn toàn khác."

Mục Huyền Thanh vóc dáng cao ráo, vai rộng, eo thon chân dài, chiến giáp được anh chống đỡ vừa khít, thêm áo choàng và trường kiếm, quả thực anh khí hiên ngang, oai phong lẫm liệt.

Tổng giám đốc tạo hình cũng tranh thủ tâng bốc: "Dáng người của Mục tổng quá đẹp, bọn tôi gần như không cần chỉnh sửa gì. Đổi sang người vóc dáng kém hơn một chút, để giáp không trông cồng kềnh, chúng tôi phải sửa tới sửa lui mất cả buổi."

Đúng lúc này, có nhân viên gõ cửa bước vào, thông báo đã đến lượt chụp.

Mặc Tinh đứng dậy, phẩy tay áo: "Đi thôi, chụp xong sớm thì sớm được thảnh thơi."

Mục Huyền Thanh vốn đứng gần cửa hơn, thấy cậu đi tới liền nghiêng người nhường đường cho cậu đi trước. Sau đó, tay trái đặt lên chuôi kiếm, lặng lẽ theo sát phía sau, tựa như đang âm thầm bảo vệ cậu.Hai người lần lượt bước vào trường quay, lập tức thu hút ánh nhìn của toàn bộ nhân viên đang nghỉ ngơi.

Đường Tân Chính mỉm cười tiến lên đón: "Quả nhiên cậu Mặc chính là lựa chọn duy nhất cho vai Tô Tề. Bộ lễ phục nặng nề như vậy mà mặc trên người cậu lại toát lên khí chất thanh cao, thoát tục đến phi phàm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!