Chương 40: Sao nhí (5): Kiên định ủng hộ Huyền Tinh

Ba người quay về khách sạn, Mục Huyền Thanh không mở phòng của mình mà theo thẳng tới trước cửa phòng của Mặc Tinh.

Thấy vậy, Mặc Tinh vừa nhập mật mã mở cửa vừa ngoái đầu gọi Lục Thành Vũ, bảo anh ta cũng vào cùng.

Lục Thành Vũ liếc qua liếc lại hai người họ, cười gượng nói: "Hai người cứ nói chuyện của hai người đi, tôi không chen vào đâu..."

Mặc Tinh khó hiểu nhìn sang: "Nói chuyện của bọn tôi là sao? Anh cũng vào đi, dù gì anh cũng là bên đầu tư, có quyền được biết."

Lúc này Lục Thành Vũ mới nhận ra mình vừa tự suy diễn lung tung, vội vàng cười ngây ngô cho qua chuyện rồi đứng vào phía sau Mặc Tinh.

Mặc Tinh bảo hai người ngồi xuống ghế sofa trước, còn mình thì đi rót một cốc nước, xử lý xong rồi đưa cho họ, bảo thoa lên mắt và tai.

Hai người vừa bôi xong, liền thấy bên cạnh Mặc Tinh xuất hiện một cậu bé chừng mười tuổi, da trắng nõn, vô cùng đáng yêu, mặc áo ngắn vải thô, trông là một cậu nhóc tuấn tú, lanh lợi—— Chỉ có điều toàn thân cậu bé đều trong suốt.

Trước đó Mục Huyền Thanh đã nghe Mặc Tinh nói qua, lại để ý những động tác nhỏ của cậu, nên đã đoán được đứa trẻ này có theo về. Lúc này tận mắt nhìn thấy, anh cũng không phản ứng gì lớn, chỉ khẽ gật đầu chào cậu bé.

Lục Thành Vũ thì lại hoàn toàn không có sự chuẩn bị tâm lý nào. Dù anh ta từng xem chương trình thực tế của Mặc Tinh và biết trên đời thật sự có ma quỷ, nhưng lúc này đột nhiên nhìn thấy vẫn sợ đến mức toàn thân giật thót. 

Anh ta kêu "á" một tiếng rồi bật dậy, lao vọt sang chỗ ngồi cạnh Mục Huyền Thanh, hai tay run rẩy bám chặt lấy cánh tay anh.

"Đ-đ

-đây... là ai vậy?"

Thấy tất cả mọi người đều nhìn thấy mình, đứa trẻ liền cúi người chào họ: "Chào ba anh, em tên là Nhạn An, lúc chết thì em mười hai tuổi."

Nghe cậu bé nói chuyện lễ phép như vậy, lại thấy ngoài việc trong suốt ra thì trên người chẳng có chỗ nào máu me đáng sợ, Lục Thành Vũ cuối cùng cũng hơi bình tĩnh lại, lấy hết can đảm lên tiếng: "Thằng bé này miệng mồm ngọt ghê. Em chính là đứa trẻ gặp chuyện ở đoàn phim lần trước, đúng không?"

Nhạn An gật đầu, vẻ mặt có chút buồn bã.

Mặc Tinh cũng tìm chỗ ngồi xuống, hỏi cậu bé: "Những năm qua em vẫn luôn ở bên cạnh đạo diễn Đường sao?"

Nhạn An nghiêng đầu nghĩ một lúc, rồi đáp bằng giọng nhỏ nhẹ: "Phần lớn thời gian là vậy, đôi khi em cũng tự chạy ra ngoài dạo chơi." 

"Nhưng em cũng không hiểu sao, đi xa lâu một chút là lại nhớ đạo diễn Đường, rồi tự quay về. Thật ra em cũng không muốn cứ bám theo ông ấy mãi, nhưng lại không rời đi được."

Tưởng tượng ra cảnh đó, trong lòng Lục Thành Vũ lại rùng mình thêm lần nữa, dè dặt hỏi: "Vậy... đạo diễn Đường có biết em ở đó không?"

Nhạn An lắc đầu, lại nở một nụ cười rụt rè: "Mọi người có thể đừng nói cho ông ấy biết không? Em sợ sẽ làm ông ấy hoảng sợ. Năm đó, ông ấy đã vì chuyện của em mà day dứt, đau khổ suốt một thời gian dài, phải hai ba năm sau mới vượt qua được." 

"Thật ra lúc ấy em cũng chẳng có suy nghĩ cao cả gì kiểu hy sinh cứu người gì, chỉ là theo bản năng đẩy ông ấy ra trước, hoàn toàn không kịp nghĩ xem mình còn chạy kịp hay không."

Mặc Tinh nhìn cậu bé bằng ánh mắt dịu dàng, khen ngợi: "Chỉ cần em có phản xạ bản năng như vậy thôi đã rất đáng nể rồi. Yên tâm đi, bọn anh sẽ giúp em giữ bí mật với đạo diễn Đường. Anh đoán lý do em muốn ở bên ông ấy là vì năm đó ông ấy đã đưa em ra ngoài để đóng phim."

Nghe tới đây, trong đôi mắt trẻ thơ của Nhạn An dường như bừng lên ánh sáng: "Năm đó em thật sự rất biết ơn ông ấy! Em lớn lên ở trại trẻ mồ côi, không có nhiều cơ hội xem tivi, nhưng từ nhỏ em đã rất thích chơi trò đóng vai, các bạn cũng khen em bắt chước rất giống." 

"Khi đạo diễn Đường nói muốn cho em diễn một vai nhỏ trong phim của ông ấy, lúc đó em vui đến mức tưởng như muốn bay lên trời!"

Nhưng nói đến đây, ánh sáng trong mắt cậu bé lại dần tối đi: "Đáng tiếc là sau đó em không thể diễn xong... Những năm này em theo bên cạnh đạo diễn Đường, vẫn luôn hy vọng ông ấy sẽ mang bộ phim này ra quay lại, đợi mãi đợi mãi cho đến bây giờ."

Mục Huyền Thanh lặng lẽ nghe đến lúc này, bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Em có để ý nếu để một đứa trẻ khác đóng vai của em không?"

Câu nói này khiến hai người một hồn đều sững lại, đồng loạt nhìn về phía anh.

Nhạn An đáp: "Đương nhiên là không để ý. Khi đạo diễn Đường sửa kịch bản, em đã nhìn thấy rồi, em cũng không hiểu vì sao ông ấy lại xóa bỏ phần diễn của tiểu Tô Đán."

Mục Huyền Thanh nói tiếp: "Anh đã xem phần kịch bản ban đầu, giữ lại nhân vật tiểu Tô Đán sẽ khiến câu chuyện hay hơn." 

"Nhưng đạo diễn Đường nói, mỗi lần thử chọn diễn viên nhí khác, ông ấy đều không vượt qua được cửa ải trong lòng mình, cuối cùng đành phải xóa bỏ. Nhưng đã là em

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!