Chương 37: Sao nhí (2): Ngủ chung để đuổi ác mộng

Mặc Tinh xoa xoa thái dương, thầm thấy mình không thể tiếp tục để nhịp điệu của Mục tổng dẫn dắt nữa.

Rõ ràng phải là cậu tìm vấn đề của Mục Huyền Thanh, trước đó cũng chính cậu là người trêu chọc hăng hái, vậy mà không hiểu từ lúc nào công thủ đã đổi chỗ, đến khi nhận ra thì cậu hoàn toàn rơi vào thế bị động.

Mặc Tinh quyết định mình vẫn nên chủ động tấn công thì hơn. Cậu đứng dậy, chuyển sang ghế sofa dài, ngồi xuống bên cạnh Mục Huyền Thanh.

"Trước hết bắt mạch đi, hôm qua đã nói sẽ giúp anh bắt mạch rồi, mệt quá nên quên mất."

Mục Huyền Thanh kéo tay áo lên, đưa tay ra. Mặc Tinh cẩn thận bắt mạch cả hai tay cho anh.

Điều Mặc Tinh lo lắng ban đầu là trận cơ hôm qua đã hấp thụ sát khí, liệu có gây ảnh hưởng đến Mục Huyền Thanh hay không. 

Nhưng sau đó Mục Huyền Thanh đã nắm bắt được khí cảm, sát khí chịu sự kiểm soát của anh, khí tức trong cơ thể đều được điều chỉnh thuận lợi, từ mạch tượng hiện tại mà xem thì tình hình đã tốt hơn rất nhiều so với lần bắt mạch trước.

Suy nghĩ một lát, Mặc Tinh nói: "Mạch tượng tốt hơn lần trước, nhưng tình trạng của anh thật sự rất đặc biệt, người mang tiên thiên chi khí như anh hiếm như lông phượng sừng lân, tư liệu tham khảo chỉ có vài dòng ghi chép rải rác trong quá khứ." 

"Tuy nhiên, trong đạo quán của chúng tôi vừa hay có một bộ kinh thư thích hợp cho loại thể chất này tu luyện. Trăm năm trước cũng từng có tiền bối giống anh tu hành theo bộ kinh thư ấy."

Lần này Mục Huyền Thanh là thật sự kinh ngạc. Loại kinh thư đó, dù ở đâu cũng sẽ được coi là bảo bối, nhưng nghe ý tứ trong lời Mặc Tinh nói, chẳng lẽ...

Quả nhiên, Mặc Tinh mỉm cười tiếp lời: "Trước đó tôi đã bàn với sư phụ rồi, đợi khi anh dẫn khí nhập thể xong, có thể thử tu luyện bộ kinh thư ấy. Cho nên, tổng giám Mục, anh hãy chú tâm hơn một chút nữa đi."

Ánh mắt Mục Huyền Thanh trầm xuống, chăm chú nhìn Mặc Tinh.

Mặc Tinh lại cảm thấy có chút khó nói thành lời, một sự ngượng ngùng vi diệu. Nhưng trong lòng cậu thầm niệm 'phải nắm giữ thế chủ động', phớt lờ cảm giác ấy, khẽ hắng giọng rồi tiếp tục: "Còn về chứng đau đầu và ác mộng của anh, tôi đột nhiên nảy ra một hướng suy nghĩ mới."

"Ý tưởng gì?" Mục Huyền Thanh hỏi.

"Thật ra chuyện xảy ra hôm qua đã gợi mở cho tôi." Mặc Tinh theo thói quen dùng ngón tay gõ nhẹ lên cằm: "Trước kia tôi luôn bị giới hạn bởi sự đặc biệt của bản thân anh, cho rằng đau đầu là do thể chất đặc thù gây ra." 

"Nhưng nếu mạch tượng không có vấn đề lớn, thì chúng ta nên thoát khỏi lối tư duy cố định ấy, cân nhắc những nguyên nhân khác."

Mục Huyền Thanh dùng ánh mắt ra hiệu cậu nói tiếp.

"Đau đầu thì chưa quá rõ rệt, nhưng việc mỗi năm đều gặp ác mộng suốt một tháng thì lại điển hình hơn nhiều." Nụ cười trên mặt Mặc Tinh thu lại, giọng trở nên nghiêm túc: "Tôi nghi ngờ có người đã động tay chân lên anh, chẳng hạn như hạ chú."

Mục Huyền Thanh nghe vậy cũng nhíu mày.

Mặc Tinh lại hỏi: "Những cơn ác mộng này cũng bắt đầu sau khi anh trưởng thành và dọn khỏi nhà cũ đúng không?"

"Muộn hơn hai năm, khoảng hai mươi tuổi." Mục Huyền Thanh hồi tưởng rồi nói: "Trong ấn tượng của tôi, khi đó không có chuyện gì đặc biệt xảy ra."

"Huyền môn có rất nhiều phái, mỗi phái đều có bí thuật riêng, anh không phát hiện ra cũng không có gì lạ. Ác mộng thường có nội dung gì, anh còn nhớ không?"

Mục Huyền Thanh nhắm mắt suy nghĩ một lúc, rồi chậm rãi lắc đầu: "Cảnh tượng rất hỗn loạn, chỉ có một số ấn tượng mơ hồ, giống như đi đến một nơi nào đó như núi xác sông máu." 

"Nhưng cảm giác sợ hãi sẽ đi kèm với tôi suốt cả đêm, ngay cả sau khi tỉnh dậy vẫn còn sót lại. Vì vậy mà chất lượng giấc ngủ của tôi trở nên rất kém, cơn đau đầu cũng tăng thêm."

Nghe vậy, Mặc Tinh cảm thấy xót xa, giọng nói dịu đi: "Vậy mỗi năm anh cứ cắn răng chịu đựng như thế sao?"

Mục Huyền Thanh mở mắt, tiếp tục nhìn thẳng vào cậu: "Có một năm tôi thậm chí còn thử ở trong chùa trọn một tháng, nhưng không có tác dụng gì. Ít nhất năm nay cơn đau đầu đã dịu đi."

"Giống như đau đầu, nguyên nhân chúng ta sẽ từ từ tìm kiếm, trước hết phải xem có thể kiểm soát được nó không." Mặc Tinh lấy điện thoại ra: "Nếu anh không ngại, chúng ta hỏi thử Lam bà bà nhé?"

Mục Huyền Thanh gật đầu, trong lòng dâng lên chút ấm áp.

Vì những trải nghiệm thời thơ ấu, anh đặc biệt bài xích huyền học và thiên sư. Dù trong lòng hiểu rõ nghề nào cũng có người tốt kẻ xấu, nhưng vì đã chứng kiến quá nhiều kẻ lừa đảo giang hồ, anh vẫn luôn mang tâm lý chống đối. 

Cho đến khi gặp Mặc Tinh trong chương trình thực tế... nếu nói theo cách mê tín một chút thì có lẽ đúng là ông trời thương xót, đã đưa người này đến trước mặt anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!