Mặc Tinh ngơ ngác quay đầu nhìn quanh: "Sao tự nhiên lại..."
Mục Huyền Thanh bị tiếng ồn làm hoàn hồn, khẽ ho một tiếng để che giấu, rồi thúc giục: "Đừng quan tâm nguyên nhân, mau qua nghe xem họ đang nói gì."
Nói xong anh liền sải bước đi trước, Mặc Tinh vội nắm tay anh: "Chậm lại, chậm lại, đừng làm đứt sợi chỉ đỏ, cái này là dùng một lần thôi đấy."
Ngay khoảnh khắc ngón tay Mặc Tinh chạm vào ngón tay Mục Huyền Thanh, một luồng sát khí nồng đậm chẳng kém gì lần trước lập tức chui thẳng vào đầu ngón tay cậu.
Mặc Tinh sững lại, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn, nhưng quả thật không thấy chút sát khí nào rò rỉ từ người Mục Huyền Thanh.
Mục Huyền Thanh bị cậu bất ngờ túm lấy tay, cũng theo phản xạ nghiêng người ngoái lại, cánh tay dùng lực rút về.
Mặc Tinh sợ dây đỏ bị giật đứt, chỉ đành siết chặt hơn, mà vừa hay cậu lại đang hơi nghiêng người bước về phía trước, thế là bị lực kéo của Mục Huyền Thanh làm cho lao thẳng vào lòng anh.
Dù biết va chạm trong mơ sẽ không gây đau thật, nhưng đúng khoảnh khắc đó, Mặc Tinh lại bỗng nhớ đến lần đầu gặp Mục Huyền Thanh, lúc đối phương mặc áo ngủ để lộ bờ ngực rắn chắc... khiến cậu có ảo giác cảm thấy sống mũi như đau nhói!
Mục Huyền Thanh cũng không ngờ sẽ kéo người ta ngã vào mình, vội đưa tay trái ra đỡ Mặc Tinh đứng vững, giọng nói lại có chút khàn khàn không tự nhiên: "Kéo tay áo, đừng nắm tay."
Mặc Tinh ngoan ngoãn buông tay, chuyển sang nắm lấy ống tay áo khoác gió của anh, vừa dùng tay phải xoa mũi vừa khẽ nhắc nhở: "Anh cũng nhớ chú ý một chút, đừng đột nhiên có hành động lớn như vậy."
Mục Huyền Thanh chỉ khẽ đáp "Ừ" một tiếng rồi quay mặt đi. Đúng lúc đó Mặc Tinh ngẩng đầu, thoáng thấy vành tai anh dường như hơi ửng đỏ.
Nhưng sự chú ý của Mặc Tinh nhanh chóng bị Du Lạc Minh và bóng đen thu hút—— Chỉ trong lúc hai người chậm trễ một chút, bên kia một người một bóng đã đứng dậy khoác tay nhau rời đi.
Lần này đến lượt Mặc Tinh kéo Mục Huyền Thanh chạy theo: "Nhanh lên, nhanh lên, theo sát họ."
Hai người nhanh chóng băng qua đám đông, đuổi kịp thì thấy họ đang theo dòng du khách bước vào khu vực đu quay ngựa gỗ.
(*)Đu quay ngựa gỗ:
Mục Huyền Thanh lập tức muốn dừng lại: "Đợi họ ra rồi hãy..."
"Không được." Mặc Tinh kéo mạnh anh vào trong: "Không biết Du Lạc Minh khi nào sẽ tỉnh lại, không thể lãng phí thời gian!"
Mục Huyền Thanh bị kéo vào vòng quay ngựa gỗ, mặt đen như đá, cố gắng giãy giụa lần cuối: "Cho dù đứng, tôi cũng tuyệt đối sẽ không cưỡi ngựa!"
Mặc Tinh nhìn thấy Du Lạc Minh và cái bóng đen phía trước chọn một con ngựa đôi, vừa kéo Mục Huyền Thanh đi vừa thuận miệng dỗ dành: "Được được, vậy chúng ta ngồi xe ngựa."
Ngay phía sau con ngựa đó có một chiếc xe ngựa sang trọng, với hoa văn phức tạp được chạm khắc trên thân xe tròn lớn. Mặc Tinh kéo Mục Huyền Thanh đi vòng qua đuôi xe đến cánh cửa bên kia chui vào.
Hai người bị sợi chỉ đỏ không dài lắm trói chặt, đành phải chen vào cùng một bên mà ngồi sát nhau.
Vừa ngồi vững, tiếng nhạc du dương đã vang lên, vòng quay ngựa gỗ bắt đầu chuyển động.
Mục Huyền Thanh cảm thấy chứng đau đầu của mình lại phát tác, xoa thái dương bất đắc dĩ nói: "Nhạc lớn như vậy, làm sao còn nghe được họ nói gì."
Mặc Tinh giơ ngón trỏ lên: "Suỵt... nghe kỹ đi."
Mục Huyền Thanh bị cậu kéo theo, cũng nghiêng tai lắng nghe. Một lát sau, anh kinh ngạc phát hiện tiếng nhạc quả thật dần nhỏ đi, mơ hồ có thể nghe được giọng "hoàng kim" quen thuộc của Du Lạc Minh vang lên.
"Bài hát anh viết cho em xong rồi, lát nữa hát cho em nghe nhé?"
Tiếp theo là một giọng nữ yểu điệu: "Ừm... khoan đã, anh hát ở buổi concert đi, em muốn giữ lại sự bất ngờ."
Du Lạc Minh ôn hòa đáp: "Được, vậy để đến buổi concert anh sẽ hát."
Giọng nữ kia cười khúc khích một hồi, lại nũng nịu nói: "Anh nhất định phải công bố tin kết hôn của chúng ta trong buổi concert đó."
Du Lạc Minh vẫn dịu dàng nói: "Tất nhiên rồi, anh sẽ đưa em lên sân khấu, đeo nhẫn cho em dưới sự chứng kiến của người hâm mộ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!