Bất ngờ có được kết quả mà bản thân không hề muốn biết, Mặc Tinh dứt khoát gác chuyện này sang một bên, ở lì trong nhà để viết luận văn.
Lần tham gia chương trình tạp kỹ này cậu đã bận rộn và bỏ ra không ít công sức, cũng tích lũy được một chút công đức, đủ để duy trì đôi mắt Linh Thị trong vài ngày.
Sau khi soạn xong bản phác thảo dàn ý luận văn và gửi cho thầy hướng dẫn, tâm trạng của Mặc Tinh mới dần trở lại bình ổn.
Cậu quay lại suy ngẫm về quẻ bói khi nãy, kết quả mà quẻ tượng hiển thị không có nghĩa chắc chắn sẽ xảy ra trong tương lai, nó chỉ chỉ ra một khả năng, giúp con người đưa ra phán đoán và lựa chọn.
Còn nếu tạm bỏ chuyện nhân duyên sang một bên, quẻ tượng cho thấy cậu và Mục Huyền Thanh có duyên phận rất sâu——
Điều này chẳng phải đúng ý cậu sao? Dù gì thì cậu vẫn còn phải dựa vào sát khí trên người Mục Huyền Thanh để nuôi dưỡng đôi mắt Linh Thị và kéo dài mạng sống, hai người càng vướng vào nhau, cái mạng nhỏ của cậu mới càng thêm phần bảo đảm.
Còn chuyện nhân duyên... dựa vào kinh nghiệm độc thân gần hai trăm năm bằng thực lực của mình, Mặc Tinh hoài nghi rằng dù hồng loan tinh có nhảy disco trên đầu mình thì cũng chưa chắc đã mở được tình khiếu của cậu.
(*)Tình khiếu
- /Qíng qiào/: là một từ tiếng Trung, chỉ trạng thái tình yêu chớm nở rung động ở tuổi mới lớn, đặc biệt là lần đầu tiên có cảm xúc yêu đương. Thường dùng để miêu tả tâm trạng bối rối, xao xuyến của thanh thiếu niên khi gặp người mình thích lần đầu.
Dù sao năm xưa cậu từng bị công nhận là tu sĩ vô tâm nhất trong Thiên Diễn Môn (dù bản thân cậu luôn thấy mình đối xử với người khác hòa nhã, hoàn toàn không hiểu danh hiệu này từ đâu mà ra).
Huống hồ đối phương lại là tổng giám đốc Mục lạnh lùng, gần như dán chữ "người lạ chớ lại gần" lên trán, Mặc t*nh h**n toàn không thể tưởng tượng được cảnh mình và anh kết thành đôi uyên ương được...
Cho nên, nhân duyên trong quẻ bói kia có lẽ sẽ ứng vào một sự kiện bất ngờ nào đó? Dù sao xã hội hiện đại phức tạp như vậy, khó nói sau này họ có phải giả vờ làm vợ chồng trong một dịp nào đó hay không...
Nghĩ thông suốt điểm này, lòng Mặc Tinh lại càng bình thản.
Dù thế nào đi nữa, bảo toàn mạng sống là quan trọng nhất. Nghỉ ngơi hai ngày rồi, cậu cũng nên tính xem làm thế nào để "bắt" được tổng giám đốc Mục đây.
Đúng lúc này, một cuộc điện thoại gọi đến điện thoại di động của Mặc Tinh. Cậu cầm lên xem, người gọi đến là Dương Tề Ninh.
Dương Tề Ninh là người có thân thế khá phức tạp, vừa quen biết rộng trong giới con cháu nhà giàu, lại cũng thông thuộc giới huyền học, chuyên làm công việc kết nối, giới thiệu.
Anh ta và Mặc Tinh học cùng trường, cùng khoa, tuy lớn hơn Mặc Tinh hai tuổi nhưng vì Mặc Tinh học nghiên cứu sinh còn anh ta chỉ học thạc sĩ, nên lúc nào cũng gọi Mặc Tinh là "sư huynh" để làm thân.
Người này tuy đôi khi hơi trơn tru, dẻo miệng, nhưng tính tình cởi mở, biết giữ giới hạn, nên Mặc Tinh vẫn có ấn tượng khá tốt về anh ta.
Điện thoại kết nối, đầu dây bên kia cười hì hì tâng bốc một câu: "Đúng là Mặc sư huynh danh tiếng vang dội!"
"Tham gia bừa một chương trình mà đã thành người nổi tiếng trên mạng, mấy hôm nay bạn bè tôi ai cũng bàn tán về cậu. Sư huynh có rảnh gặp mặt không, cho người sư đệ là tôi đây xin ít vận may nào."
"Đang bận làm luận văn." Mặc Tinh kẹp điện thoại lên giữa vai và tai, hâm nóng bữa tối cho mình: "Tự nhiên gọi điện thoại, có chuyện gì à?"
Dương Tề Ninh vốn là người rất biết chừng mực, không phải chuyện gấp thì lúc nào cũng nhắn WeChat trước để xem người ta có rảnh hay không rồi mới gọi. Lần này gọi thẳng, hẳn là có việc gấp thật.
Quả nhiên, anh ta hì hì cười rồi vào ngay chính sự: "Tôi vừa nghe tin bên phía nhà họ Mục ở phía bắc thành phố đang tìm người trừ uế, trục tà cho căn nhà cổ, tôi nghĩ ngay đến sư huynh——
"Đây chẳng phải là sở trường của đạo quán các cậu sao, cậu có muốn đi thử không? Nếu có hứng thú thì tôi đăng ký tên giúp. Nhưng họ cần gấp, mai phải qua đó phỏng vấn rồi."
"Đăng ký?" Mặc Tinh bật cười: "Họ còn làm kiểu đấu thầu nữa à, quy mô cũng lớn thật đấy."
(*)Đấu thầu: là quá trình cạnh tranh công khai, minh bạch để bên mời thầu(chủ đầu tư/tổ chức) lựa chọn được nhà thầu (bên bán) phù hợp nhất để thực hiện gói thầu (cung cấp dịch vụ, hàng hóa, xây lắp, đầu tư kinh doanh) dựa trên các tiêu chí như giá cả, chất lượng, năng lực, tiến độ, nhằm đảm bảo hiệu quả kinh tế, công bằng và trách nhiệm giải trình.
"Nghe nói thời gian quá gấp, không tiếp từng người được nên đành gom lại gặp một lượt. Tôi nghĩ ấy mà, loại việc này tuy ít nhưng không phải không có."
"Đi một chuyến, thành hay không thành cũng có phong bì xe cộ. Sư huynh mà có thời gian thì cứ coi như đi ăn chút bánh ngọt cao cấp miễn phí đi."
"Chủ nhà họ Mục?" Mặc Tinh hỏi, dạo này cậu thật là có duyên với họ Mục.
"Ừ, bình thường họ không ở Hải thị, chuyển lên thủ đô phát triển hết rồi. À đúng rồi, lần trước cậu tham gia chương trình chẳng phải gặp tổng giám đốc Mục à? Chính là nhà anh ta đấy, trong nhà chỉ có mỗi mình anh ta ở lại đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!