Mặc Tinh dẫn Sở Thanh Giang vào phòng, bảo cậu ta ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ, còn mình thì tùy ý tựa vào đầu giường, mỉm cười nhìn cậu ta.
Sở Thanh Giang cũng nhìn Mặc Tinh, sắc mặt vô cùng phức tạp.
Cậu ta nhớ lại câu nói mà Mặc Tinh đã ghi trong máy ghi âm—— "Đừng vì một tên cặn bã mà đánh đổi chính mình, chị cậu đang nhìn cậu đấy."
Hai người im lặng đối mặt một hồi lâu, cuối cùng Sở Thanh Giang mới lấy hết can đảm, chuẩn bị đối diện với sự thật, hỏi ra điều mình tha thiết muốn biết: "Chị tôi... đang ở bên cạnh tôi sao?"
Ánh mắt của Mặc Tinh rời khỏi khuôn mặt cậu ta, dừng lại trên đỉnh đầu cậu ta một lúc, khiến Sở Thanh Giang cũng ngẩng lên nhìn theo, nhưng lại chẳng thấy gì.
Sở Thanh Giang chậm một nhịp mới hiểu ra hàm ý trong ánh mắt của Mặc Tinh, sắc mặt cậu ta thay đổi, môi run rẩy hỏi: "Chị ấy... chị ấy thế nào rồi... có... có ổn không..."
Mặc Tinh thu hồi ánh nhìn, quay lại nhìn cậu ta, dịu giọng an ủi: "Đừng vội, tình trạng của chị cậu rất đặc biệt—— Là một hồn một phách rời khỏi thân, nên thần trí không tỉnh táo, không thể giao tiếp."
"Nhưng hiện giờ hồn phách đang ổn định, vẫn còn cứu được. Lát nữa tôi sẽ đi với cậu một chuyến."
Sở Thanh Giang trừng to mắt, nước mắt lập tức trào ra. Cậu ta vội đưa tay lau nhưng càng lau càng không hết, chỉ có thể vừa khóc vừa nghẹn ngào nói lời cảm ơn: "Cảm, cảm ơn cậu... Mặc đại sư..."
Mặc Tinh đợi cậu ta trút bỏ sự xúc động, cảm xúc đã bình tĩnh trở lại, liền chủ động mở lời: "Câu chuyện trong thẻ cốt truyện lần này là do cậu cung cấp cho tổ chương trình đúng không."
Cậu nói bằng giọng khẳng định, điều này vừa nãy cậu đã xác nhận với Hồ Xuyên Tín trên WeChat, và cũng đã đọc nội dung cốt truyện do cư dân mạng kể lại trên Weibo.
Sở Thanh Giang gật đầu, giọng hơi khàn: "Đó là câu chuyện của chị tôi và Chu Tiêu Văn..."
Mặc Tinh tiếp lời: "Chị cậu mới là nạn nhân đầu tiên."
"Đúng vậy..." Sở Thanh Giang nhắm mắt lại đầy đau đớn: "Nhưng chị ấy may mắn không chết, còn thoi thóp một hơi thở nằm trên giường bệnh suốt năm năm... Tôi khó khăn lắm mới thuyết phục được chị ấy chia tay."
"Đáng lẽ tối hôm đó tôi phải đi cùng chị ấy để nói ra chuyện đó, nhưng lúc ấy nhà tôi gặp chuyện đột xuất, không đi được, nên bảo chị ấy cứ bình tĩnh chờ tôi rảnh sẽ đến."
"Thế mà sáng sớm hôm sau, tôi vội vàng chạy đến tìm chị, lại phát hiện chị đã hôn mê ngã trên đất. Tôi lập tức đưa chị ấy đến bệnh viện, nhưng vẫn trễ rồi... Bác sĩ nói nếu được cứu sớm hơn chút nữa thì đã không trở thành người thực vật... Tên súc sinh đó!"
Cậu ta dừng lại một lúc rồi mới mở mắt, ánh nhìn mơ hồ, kể lại chuyện giữa mình và chị gái.
Chị em Sở Thanh Giang đều là trẻ mồ côi, khi còn nhỏ cậu ta được nhận nuôi, còn chị gái thì lớn lên trong cô nhi viện.
Bố mẹ nuôi của cậu ta không thích hai chị em liên lạc quá nhiều, nên cậu ta chỉ có thể lén lút đi thăm, hiểu biết về cuộc sống của chị không nhiều.
Cậu ta chỉ mơ hồ biết chị ấy có bạn trai, nhưng không biết là ai. Tất nhiên, người ngoài cũng chẳng biết họ là hai chị em.
Mặc Tinh lại hỏi: "Cậu vào giới giải trí là để báo thù Chu Tiêu Văn?"
"Tôi không có chứng cứ!" Sở Thanh Giang cúi đầu, hai tay luồn vào mái tóc, giọng đầy đau khổ: "Tôi phải đi học, phải làm thêm để kiếm tiền cho chị trả viện phí, thời gian rảnh quá ít!"
"Tôi mất hai năm mới điều tra được đến anh ta, sau đó dùng mọi cách để trở thành đồng đội trong nhóm với anh ta, nhưng vẫn không tìm ra được chứng cứ!"
"Vậy kế hoạch ban đầu của cậu là gì?"
Sở Thanh Giang lắc đầu: "Không có kế hoạch gì cụ thể... Tôi chỉ muốn tìm một dịp thích hợp để làm hỏng camera của mình, rồi giả quỷ để đi dọa anh ta, buộc anh ta tự nói ra sự thật năm đó..."
Trong túi của cậu ta lúc ấy đúng là có đạo cụ để giả làm quỷ.
Mặc Tinh nhìn Sở Thanh Giang chằm chằm, chậm rãi nói: "Không chỉ thế đâu, cậu chưa từng nghĩ đến việc tìm cơ hội đẩy anh ta xuống núi đúng không?"
Sở Thanh Giang ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của cậu, tim khẽ run lên. Lời phủ nhận trào lên môi, nhưng lại không cách nào thốt ra.
Mặc Tinh khẽ cười, đứng dậy: "Được rồi, muộn rồi. Mệt cả ngày rồi, cậu mau về nghỉ đi, tôi cũng phải nghỉ ngơi."
Thấy cậu mở cửa, Sở Thanh Giang đang ngẩn người mới lấy lại tinh thần, vội đứng dậy chào tạm biệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!