Chương 11: Show thực tế (11): Cuối cùng cũng sa lưới

Tận mắt chứng kiến một vụ giết người ngay tại hiện trường đối với bất kỳ ai cũng là một cú sốc tâm lý vô cùng lớn.

Trong đám người có mặt, ngoại trừ Mặc Tinh, Mục Huyền Thanh và tài xế của anh còn giữ được vẻ mặt bình thản thì những người khác đều tái mét cả mặt, tinh thần chao đảo. 

Đặc biệt là ba thành viên nhóm nhạc nam kia, chỉ cần nghĩ đến việc mình thường xuyên ở cùng một kẻ giết người tàn nhẫn như vậy, sau lưng họ liền lạnh toát.

Người phá vỡ sự im lặng đầu tiên là tài xế, anh ta bình tĩnh nói: "Chu Tiêu Văn tuy là phạm tội trong lúc bộc phát, nhưng vừa rồi lúc anh ta xóa dấu vết với vẻ rất bình thản và cẩn thận, đến cả rác cũng xử lý sạch sẽ, nhìn không giống lần đầu làm chuyện này."

Nghe vậy, giọng Tạ Sơ khàn đi: "Chẳng lẽ trước lần này, anh ta còn giết người khác nữa..."

Mọi người đều nhìn cánh cửa đã đóng lại với ánh mắt phức tạp, không ai chú ý đến việc Sở Thanh Giang đang siết chặt hai nắm tay.

Mục Huyền Thanh thu lại ánh mắt trước, nhìn Mặc Tinh hỏi: "Không xem được quá trình phi tang xác phía sau sao?"

Mặc Tinh hơi gật đầu: "Cô ấy mới bị hại, ba hồn vừa lìa khỏi xác nên chưa ổn định, tạm thời không thể rời khỏi nơi xảy ra chuyện, nên trong ký ức không có đoạn phía sau."

Sau đó cậu quét mắt nhìn ba thành viên của nhóm nhạc nam: "Bây giờ thời gian đã được xác định, các cậu có thể nhớ ra manh mối nào không?"

Ba người cố gắng nhớ lại, nhưng cuối cùng chỉ có thể lắc đầu.

Bùi Hoài Ninh nói: "Tôi chỉ nhớ sau buổi fan meeting lần đó, Chu Tiêu Văn xin nghỉ ốm ba ngày, anh ta còn nói là phải về chỗ ba mẹ để dưỡng bệnh, bảo chúng tôi đừng đến thăm."

Tài xế tiếp lời: "Nếu là ba ngày thì nơi vứt xác sẽ không quá xa, chỉ tiếc là thời gian trôi qua lâu rồi, không thể trích xuất camera giám sát được nữa, nếu không thì đã có thể tìm và theo dõi xe của anh ta."

Mặc Tinh dùng ngón tay thon dài gõ nhịp lên cằm: "Xem ra, manh mối nằm ở nạn nhân thứ hai. Các cậu còn nhớ được gì về cô ấy không?"

Tạ Sơ giơ tay: "Tôi có chút ấn tượng về cô ấy, cô ấy là fan cuồng của Chu Tiêu Văn, trước đây thường xuyên theo sát lịch trình của anh ta." 

"Tôi còn từng nghe cô ấy nói muốn vào giới giải trí vì anh ta, ký hợp đồng với công ty chúng ta, nhưng sau đó cô ấy bỗng biến mất." 

"Bây giờ nghĩ lại, chắc là họ đã phát triển mối quan hệ bí mật, Chu Tiêu Văn sợ cô ấy lỡ miệng nên không cho cô ấy theo dõi lịch trình nữa."

"A!" Sở Thanh Giang khẽ kêu lên. 

"Anh Tạ nói vậy làm tôi mới nhớ ra, chả trách trước đó cứ thấy quen quen! Cô ấy là hoa khôi khoa Tiếng Anh của Đại học Ngoại ngữ Hải Thị." 

"Năm ngoái tôi mới tốt nghiệp Học viện Âm nhạc của trường đó, trước đây thỉnh thoảng có gặp cô ấy hai ba lần trong trường, lúc đó cũng nhận ra cô ấy là fan ruột thường xuyên theo dõi lịch trình của Chu Tiêu Văn."

(*)'Đại học' khác 'trường đại học': Đại học là một hệ thống lớn bao gồm nhiều trường đại học thành viên, đào tạo trên nhiều lĩnh vực khác nhau, trong khi trường đại học là một đơn vị đào tạo độc lập hoặc thành viên của một đại học, chuyên đào tạo các ngành trong một hoặc một số lĩnh vực. Có thể hiểu nôm na, đại học ở cấp độ cao hơn và bao trùm, còn trường đại học tập trung vào chuyên môn hẹp hơn.  

"Cô ấy tốt nghiệp chưa?" Mặc Tinh hỏi.

Chu Thanh Giang trả lời: "Tôi nhớ cô ấy lớn hơn tôi hai khóa, năm ngoái là nghiên cứu sinh năm hai, năm nay chắc là năm ba, tháng này sẽ tốt nghiệp."

(*)Nghiên cứu sinh: là người đang theo học chương trình đào tạo trình độ tiến sĩ tại các trường đại học, viện nghiên cứu, tập trung vào nghiên cứu chuyên sâu để tạo ra tri thức mới và hoàn thành một đề tài luận án tiến sĩ, hướng tới học vị tiến sĩ cao nhất trong hệ thống giáo dục chính quy. Họ không chỉ học kiến thức mà còn là nhà nghiên cứu độc lập, sáng tạo, thực hiện công trình khoa học có giá trị cho xã hội.

"Được, vậy chúng ta chuyển đến Đại học Ngoại ngữ Hải Thị xem thử."

Lời Mặc Tinh vừa dứt, nơi họ đang đứng lập tức biến từ căn nhà của cô gái áo xanh sang khu vực bên ngoài tòa nhà.

Mọi người bước ra đường lớn để xác định vị trí của mình. May mà ngoài Trịnh Thông là người Kinh Thị ra, những người khác đều sống ở Hải Thị nhiều năm, khá quen thuộc với nơi này. Soi bản đồ điện thoại một lúc là tìm ra hướng.Vẫn giống lần trước, họ mới đi được vài bước, cảnh vật hai bên đã bắt đầu lùi nhanh về phía sau. Chẳng bao lâu sau, họ đã đứng trước cổng chính của Đại học Ngoại ngữ Hải Thị.

Mặc Tinh mỉm cười: "Xem ra chúng ta đến đúng nơi rồi, những ảo cảnh này đều được trích xuất và biến đổi từ thông tin trong não hai nạn nhân, nếu không đúng thì đã chẳng có khung cảnh rõ ràng như thế này."

Lời cậu vừa dứt, mọi người đã thấy vài nữ sinh xinh đẹp từ cổng bước ra, trong đó có một cô gái uốn tóc xoăn sóng lớn, mặc váy vàng.

Chỉ nghe mấy nữ sinh khác trêu: "Nhìn cậu vui thế kia, có chuyện gì tốt à?"

Cô gái mặc váy vàng cười đáp: "Đúng là có chuyện tốt lắm, nhưng giờ chưa nói được, mai các cậu sẽ biết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!