Người không biết chuyện nghe Nhiễm Việt nói vậy đều cười ồn ào, bảo hiện tại đàn ông da mặt mỏng thật sự là rất hiếm gặp, bảo Nhiễm Việt đáp ứng ngày nào đó dẫn người đến để gặp mới được.
Nhiễm Việt chỉ cười, không đồng ý cũng không phản đối, nghĩ thầm muốn gặp anh căn bản không cần chờ hôm nào, hiện tại anh đang ngồi ở trước mặt các người kìa.
Viên Khải chính là người biết chuyện, nghe Nhiễm Việt đánh giá về Tần Trí Viễn xong, vẻ mặt nghiền ngẫm nhìn Tần Trí Viễn, nói giỡn với anh: "Xem ra, bạn trai Tiểu Việt chính là một kỳ nhân."
Vẻ mặt Tần Trí Viễn thản nhiên, sau khi Viên Khải đánh ra một quân bài Gió Tây, anh chậm rãi nói một câu: "Hồ."
Phát hiện mình quá đắc ý vênh váo mà trúng đạn, Viên Khải hung hăng mắng một tiếng: "Mẹ kiếp!"
Ở đây đều là những ông chủ lớn, số chip đánh bạc rất nhiều, Nhiễm Việt liếc trộm số chip trong ngăn kéo của Tần Trí Viễn, phát hiện anh thắng không ít, Viên Khải ngồi bên cạnh cô, nhìn thấy ánh mắt cô, giả bộ tức giận nói: "Phần lớn đều bị cậu ta thắng hết, cô nói có đáng giận không."
Nhiễm Việt cười cười, nói: "Anh Viên mà còn quan tâm chút tiền lẻ này sao?"
Viên Khải khẽ lắc đầu, lời nói sâu xa bảo: "Đây không phải vấn đề về tiền, mà là vấn đề mặt mũi."
Đỗ Liên Hạo ngồi đối diện anh tiếp lời: "Cậu mà còn một lòng làm hai việc nữa, sẽ còn tiếp tục mất mặt."
Viên Khải cười hắc hắc hai tiếng, "Tôi vui mà! Tôi cứ thích nói chuyện phiếm với em gái Tiểu Việt thì thế nào."
Người ngồi dưới Viên Khải cười ha ha nói: "Được được được, anh cam tâm tình nguyện thua là chuyện của anh, nhưng đừng liên lụy chúng tôi là được."
Sau khi bốn người xào bài xong lại bắt đầu một vòng đối chiến mới, Viên Khải lại tiếp tục mở ra một cuộc quấy rầy mới, nhưng lần này đối tượng anh làm phiền đổi thành Tần Trí Viễn.
"Này, tính tình cậu không thú vị như thế, có phải chưa tìm được bạn gái không?"
Vẻ mặt Tần Trí Viễn lãnh đạm sắp bài, bộ dáng nghiêm túc, dường như trong tay anh không phải mạt chược mà là văn kiện vô cùng quan trọng!
Tần Trí Viễn hiển nhiên không có ý định đáp lại vấn đề này của anh, nhưng người bên cạnh ngồi không yên, Đỗ Liên Hạo mở miệng nói ra đầu tiên: "Cho dù nó mặt than không thú vị thì sao? Các cô gái muốn gả cho nó có thể xếp hàng vài vòng quanh trái đất, xa không nói, chỉ riêng các cô gái độc thân ở đây, cũng đều bằng lòng yêu đương cùng nó."
Đỗ Liên Hạo vừa dứt lời, liền có vài cô gái can đảm ồn ào nói bằng lòng, trong nháy mắt đẩy bầu không khí trong phòng tới đỉnh điểm.
Trong lòng Nhiễm Việt hơi kinh ngạc, không phải cô so đo lời của Đỗ Liên Hạo, bởi vì vừa nghe đã biết là nói đùa, khiến cô kinh ngạc là thái độ của Đỗ Liên Hạo với Tần Trí Viễn, bộ dạng thân thiết quen thuộc kia, chắc không phải là giả bộ.
Hơn nữa, Đỗ Liên Hạo là anh trai của Đỗ Liên Trân và Đỗ Liên Cầm, cũng chính là cậu ruột của Tần Trí Viễn, hai người còn có liên hệ máu mủ ruột thịt, tình cảm tốt cũng phải.
Nhưng Nhiễm Việt vẫn cảm thấy quái dị, bởi vì bình thường Tần Trí Viễn không hề đề cập tới Đỗ gia, trong mắt anh, người thân cũng chỉ có một mình Tần lão gia tử, người khác đều chỉ là người ngoài thôi.
Vậy tại sao anh phải thân cận với Đỗ Liên Hạo chứ?
Nhiễm Việt nhất thời đoán không ra dụng ý của Tần Trí Viễn, cũng không suy nghĩ mãi nữa, nghĩ thầm về nhà hỏi lại anh là được.
Dường như Viên Khải cảm thấy bộ dạng đôi tình nhân ngồi bên cạnh lại phải giả vờ thành người xa lạ chơi rất vui vẻ, vì vậy ra sức châm ngòi, nghe Đỗ Liên Hạo nói, hắc hắc hai tiếng quay đầu nói với Nhiễm Việt: "Tiểu Việt chắc chắn không lạ gì cái mặt than này của cậu ta đúng không?"
Nhiễm Việt chớp mắt, vẻ mặt vô tội, nghĩ thầm lửa cuộc chiến này tại sao lại đốt tới trên người cô vậy? Nhưng cô vẫn cơ trí nói: "Anh Viên anh quên tôi có bạn trai rồi sao?"
Viên Khải nhướn mày, "Trước mặc kệ có bạn trai hay không, cô cảm thấy cô có tán thưởng kiểu người như Tần Trí Viễn này không?"
Nhiễm Việt cười nói: "Anh Viên cũng đừng gài bẫy tôi, Tần tổng là ông chủ của tôi, nếu tôi nói không tán thưởng, trở về anh ấy cho tôi nghỉ việc thì làm sao?"
Viên Khải cười ha ha, "Nếu cậu ta sa thải cô, cô cứ đến Úc Kim Cung, tiền lương đãi ngộ gấp mười lần cho cô."
Tần Trí Viễn thực sự có chút nghe không vô, hắng giọng, nói: "Viên Khải cậu đủ bản lĩnh nhỉ? Đoạt người trước mặt tôi."
Mặc dù lời anh nói rất nghiêm nghị, nhưng người khác lại rất không nể mặt cười ra tiếng, Tần Trí Viễn nhàn nhạt nhìn Nhiễm Việt một cái, hai tay đẩy mạt chược lên bàn, "Thập Tam Yêu."
Viên Khải: "! Mẹ kiếp, một buổi tối toàn cậu thắng, không chơi nữa ! Một chút ý nghĩa cũng không có!"
Mọi người: "! "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!