Chương 25: (Vô Đề)

Nhiễm Việt lại bắt đầu cuộc sống bận rộn một người nhiều việc, chuyện công ty giải trí cô phải quan tâm, chuyện công ty của Đỗ Liên Trân cô vẫn phải quan tâm, còn phải tranh thủ dành thời gian yêu đương với Tần đại thiếu, nửa tháng trôi qua, cô cảm giác mình sắp mệt thành cún.

Buổi tối nằm trong lòng Tần Trí Viễn, cô hiếm khi oán hận: Rốt cuộc em là vì ai mà vất vả vì ai mà bận rộn?

Tần Trí Viễn nghe xong cúi đầu cười, ôm chặt cô hơn, "Nếu em muốn được rảnh rỗi hơn, muốn báo thù, trước mắt chỉ có con đường tắt."

Báo thù bằng đường tắt? Nhiễm Việt lập tức nghĩ đến cảnh máu me: Một đao đâm chết Đỗ Liên Trân à?

Nhưng cô tin tưởng Tần Trí Viễn chắc chắn sẽ không đưa ra cho cô một chủ ý lỗ mãng như thế, liền hỏi: "Đường tắt gì?"

Tần Trí Viễn ý cười càng sâu hơn, trong con ngươi thâm thúy dường như cất giấu nhiều đốm lửa, làm Nhiễm Việt bất chợt dời tầm mắt đi, nghe anh nói: "Ôm chặt bắp đùi anh, sau đó em cứ để anh lo hết."

Nhiễm Việt phụt một tiếng bị chọc cười, "Em cho là em đã ôm hai năm rồi, lẽ nào ôm còn chưa đủ chặt, anh không cảm giác được?"

Tần Trí Viễn làm như thật sự suy nghĩ một chút, nói: "Phải chặt đến mức kéo cũng không ra được."

"Vậy em tìm keo dán siêu dính đến dán lại là được rồi."

Hai người nằm trong chăn trêu chọc nhau một hồi, sau đó lại nhịn không được làm vận động một lần, sau đó nữa Nhiễm Việt xoa xoa thắt lưng, trêu chọc nói: "Em cảm giác cả người cũng sắp bị anh khoét trống rỗng rồi."

Tần Trí Viễn duỗi tay giúp cô xoa bóp thắt lưng, đối mặt với câu nói đen tối mười phần của cô, hiếm khi không thẹn thùng, còn học được đối đáp trở lại, "Như nhau."

Rõ ràng là một câu rất bình thường, lại không hiểu chọc trúng huyệt cười nào của Nhiễm Việt, cô cúi đầu cười không ngừng.

Trong một chốc hai người đều không buồn ngủ, tùy ý tán gẫu vài câu, không cẩn thận lại nói tới công việc, Nhiễm Việt nói tình hình gần đây của công ty Đỗ Liên Trân, bởi vì lần này tổn thất trầm trọng, bọn họ không thể không giảm biên chế, còn có vài người cảm thấy tình cảnh công ty không tốt, cũng từ chức theo, nhân viên giảm bớt, nghiệp vụ cũng hạ xuống theo, toàn thể công ty rút lại còn phân nửa.

"Khoảng thời gian này Đỗ Liên Trân lại rất chịu khó.

" Nhiễm Việt nói.

Tần Trí Viễn nói: "Anh nghe ý Tần Trọng Dương, là bảo bà ta đóng cửa công ty."

"Đỗ Liên Trân sẽ không đồng ý.

" Nhiễm Việt suy nghĩ một chút, nói: "Em thấy bà ta còn chưa từ bỏ ý định gây dựng sự nghiệp riêng, cũng không biết có bỏ thêm tiền đầu tư vào không, nhưng lần này bà ta tìm được Tô Tự Tỉnh, thật ra đáng tin cậy hơn Chung Khôn nhiều."

Nghe cô nói đến Tô Tự Tỉnh, Tần Trí Viễn lập tức trở nên bớt hào hứng đi, "Em lại khen anh ta."

Nhiễm Việt ngẩn người, lời anh nói nghe ra ý ghen tuông rõ ràng, không khỏi hồi tưởng lại, trước kia mình có từng khen Tô Tự Tỉnh sao? "Anh nhớ lầm, cộng thêm lần này, ở trước mặt anh em chỉ nhắc tới anh ta tổng cộng có hai lần."

"Lần đầu tiên em nói Tô Tự Tỉnh mới tới con người rất tốt, lần này nói anh ta đáng tin hơn Chung Khôn."

Nhiễm Việt: "! " Thật sự là một người đàn ông tính toán chi li mà!

Cuối cùng sau khi Nhiễm Việt bảo đảm nhiều lần về sau tuyệt đối không khen Tô Tự Tỉnh nữa, hai người mới vui vẻ ôm nhau tiến vào mộng đẹp.

Nhưng sau một thời gian ngắn làm việc cùng Tô Tự Tỉnh, thật lòng Nhiễm Việt cảm thấy Tô Tự Tỉnh này rất hữu dụng, tính tình Tô Tự Tỉnh rất tốt, thái độ ôn hòa, vào công ty không bao lâu đã hòa đồng với nhân viên trong công ty, ý tưởng quản lý của anh ta cũng gần giống với Nhiễm Việt, cho nên hai người cũng thường tán gẫu.

Từ khi Chung Khôn bị sa thải, địa vị của Nhiễm Việt ở Kỳ Thiên lại trở nên quan trọng hơn hẳn, văn phòng từng bị cố ý bỏ hoang, một lần nữa được thu dọn đến mức không nhiễm một hạt bụi, một tuần Nhiễm Việt sẽ có hai ba ngày làm việc ở đây, nhưng Kỳ Thiên hiện tại chính là một cục diện rối rắm, Nhiễm Việt căn bản không có ý định thu xếp hết lòng, nhưng tân nhiệm Tô Tự Tỉnh lại nhiệt tình mười phần, mỗi lần cô đến Kỳ Thiên, lúc nào anh ta cũng lấy nhiều dự án đến thảo luận với cô.

Ban đầu Nhiễm Việt chỉ mang thái độ thảo luận lấy lệ với anh ta, nhưng một hồi sau đó, cô lại cảm thấy trong lời nói của Tô Tự Tỉnh có tính thực tế, cũng không phải chỉ biết lý luận suông, nói bốc nói phét.

Anh ta đề ra rất nhiều điểm quan trọng có thể vận dụng vào trong việc điều hành công ty, hiệu quả cũng rất tốt.

Sau khi tiếp xúc một thời gian, Nhiễm Việt cảm thấy đầu hơi to ra, không phải bởi vì Tô Tự Tỉnh không thể làm, mà là bởi vì anh ta rất có khả năng làm.

Vốn dĩ cô đã đoán vận số của Kỳ Thiên sắp tàn, cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì tình trạng như hiện nay, nhưng Tô Tự Tỉnh lại cố gắng đưa ra hướng đi khác, bảo công ty phát triển một số ngành nghề, còn thật sự có chút khởi sắc.

Thật là buồn bực mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!