Chương 50: (Vô Đề)

"Hôm qua, một ngôi nhà dân hai tầng ở trung tâm thành phố bất ngờ đổ sập, hiện không có thương vong về người. Điều tra sơ bộ cho thấy nguyên nhân vụ tai nạn là do việc đào móng không đúng cách tại công trường xây dựng gần đó…"

Một chiếc Santana đang đậu trên đường, radio trên xe đang phát tin tức buổi sáng.

Người tài xế châm một điếu thuốc, cánh tay trái thò ra ngoài cửa sổ, ngón tay rũ tàn thuốc, bực bội nói: "Đi ẻ thôi mà làm gì rề rà thế!"

Hắn hút xong điếu thuốc thì bước xuống xe, đóng cửa xe lại, đi về hướng đồng bọn vừa đi.

Đi được một đoạn, trước mặt hắn xuất hiện một đường ray xe lửa, xung quanh không có ai. Hắn nhìn xung quanh bốn phía, không thấy đồng bọn đâu, liền gào to: "Con mẹ mày rớt xuống hố rồi à?"

Lúc này, một chiếc tàu chở hàng lao tới từ phía trước, hắn vội vàng lùi lại, sợ bị tàu đâm trúng.

Tiếng tàu rất lớn, át đi tiếng hắn gọi đồng bọn.

Người đàn ông có vẻ rất vội vàng, bước nhanh dọc theo bên kia đường ray: "Mày không ra nữa là tao đi đó!"

Tàu giảm tốc độ chạy qua, một vật trắng hếu bị văng ra từ bánh xe, rơi ngay bên chân hắn.

Hắn cúi đầu nhìn xuống, một bàn chân người máu thịt lẫn lộn xuất hiện trước mắt.

Hắn lập tức sợ mất hồn vía, vừa lăn lộn vừa bò lùi lại phía sau, miệng phát ra tiếng la hét, nhưng đều bị tiếng tàu lửa đang lao nhanh che lấp.

Tàu giảm tốc độ chạy chậm dần, rất lâu sau cuối cùng cũng dừng lại.

Người đàn ông từ từ hoàn hồn, một mùi máu tanh xộc thẳng vào mặt. Hắn thấy những mô người trắng hếu dính vào gầm tàu, từng mảng nhỏ rơi xuống như thịt vụn nát bét…

Hắn cuối cùng cũng không nhịn được, "ọe" một tiếng nôn thốc nôn tháo xuống đất.

**

"Vừa nhận được điện thoại từ trung tâm chỉ huy, thôn Mã Gia có người chết…"

Sáng sớm, Hà Lạc đã hấp tấp bước vào văn phòng đội trưởng, vừa bước vào phòng, cậu ta đã thấy một cảnh tượng mà cậu ta có nghĩ nát óc cũng không thể hiểu được…

Vị lão đại quyết đoán uy phong của cậu ta, lúc này đang bóc trứng gà luộc bỏ vào bát của Lãnh Ninh.

Lãnh Ninh rốt cuộc là thánh thần phương nào, lại có thể khiến Lão đại phải bóc trứng cho!

Cậu ta nhất thời không dám tin vào những gì mình nhìn thấy, trong đầu đã tự biên tự diễn ra vô số tình tiết Lãnh Ninh áp bức, ức h**p Địch Diệp.

Làm sao mà cậu ta làm được?

"Cậu đơ ra đấy làm gì? Nói tiếp đi!" Địch Diệp trộn bún lòng lên, kẹp lòng heo và bún cùng lúc đưa vào miệng, húp soàn soạt ăn hết một phần tư cái bát.

"Họ nói là tàu hỏa đâm chết người, cảnh sát ở đồn đã đến rồi." Hà Lạc nói.

Địch Diệp: "Gọi Lão Lý chuẩn bị, năm phút nữa xuất phát."

"Lão Lý tối qua đi công tác ở nông thôn rồi."

Địch Diệp dừng ăn: "Ông ấy đi làm gì?"

"Bộ xương trắng mang về lần trước có tiến triển, ông ấy về đó phối hợp công tác điều tra." Hà Lạc vừa nói vừa đưa cằm về phía Lãnh Ninh: "Đây chẳng phải đang có sẵn pháp y sao?"

Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh, chỉ thấy Lãnh Ninh đang cắn từng miếng nhỏ bánh bao: "Hay là, cậu đi cùng tôi đến hiện trường một chuyến đi?"

"Được thôi." Lãnh Ninh cắn một miếng trứng, còn lại hai phần ba.

Địch Diệp: "Chúng ta phải cho pháp y Lãnh một chút thời gian ăn uống, 15 phút nữa xuất phát."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!