"Dưới đất có vết tích hình chữ nhật, nơi này trước đây từng chất đống vật gì đó, có thể là m* t**." Lãnh Ninh đứng dậy, kéo giãn khoảng cách với Địch Diệp.
Địch Diệp xoa xoa ngón tay, hỏi Đoạn Vũ: "Mày đã chuyển cái gì đi?"
Đoạn Vũ mặt mày đen sì: "Bọn mày đừng hòng cạy miệng tao!"
Lãnh Ninh đi đến trước mặt Đoạn Vũ, kéo ống quần lên, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Hôm nay cậu mặc quần của Địch Diệp, về lý do tại sao lại vừa vặn như vậy, dì Vân nói đó là quần của Địch Diệp từ hồi cấp ba.
Cũng chính động tác kéo ống quần này khiến Địch Diệp chú ý đến trang phục của Lãnh Ninh ngày hôm nay.
Áo, quần dài, thậm chí là áo khoác ngoài trên người cậu ấy đều là của mình.
Nhưng anh nhớ tất cả những quần áo đó đã được dì Vân mang đi cho người khác rồi, làm sao mà tìm lại được?
Có lẽ việc tìm thấy bằng cách nào đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là bây giờ Lãnh Ninh đang mặc quần áo mà anh đã từng mặc.
Lãnh Ninh nhìn thẳng vào Đoạn Vũ, giọng điệu vẫn nhàn nhạt: "Anh đến đây bằng cách nào?"
Đối mặt với Lãnh Ninh lạnh lùng và hoàn toàn không có chút thương hại nào, trên gương mặt Đoạn Vũ xuất hiện một tia sợ hãi, Lãnh Ninh đã nắm bắt rất tốt cảm xúc trong mắt đối phương — hắn đang căng thẳng.
Ánh mắt Lãnh Ninh rơi xuống giày của Đoạn Vũ: "Trên giày có bùn đất, anh đi đường thủy?"
Sắc mặt Đoạn Vũ càng khó coi hơn.
"Đội trưởng Địch, nhờ người của anh kiểm tra đường thủy, đặc biệt là tàu thuyền, du thuyền, có lẽ có người đang vận chuyển m* t**."
Địch Diệp không nói hai lời, lập tức rút điện thoại ra gọi người đi kiểm tra.
**
Vài giờ sau, cảnh sát chặn được một chiếc thuyền đánh cá trên sông, sau đó tìm thấy một lượng lớn tinh thể màu hồng trên thuyền, tên tay sai vận chuyển m* t** cũng bị đưa về thẩm vấn.
Chu Hưng ôm một cốc nước lọc, nhớ lại trải nghiệm bị bắt cóc của mình.
"Tôi làm xong thủ tục giải tỏa thì chuẩn bị về khách sạn ngủ trưa, trên đường đi đột nhiên có người vỗ vai tôi. Tôi vừa quay lại thì bị người ta bịt miệng, lúc đó tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn, rồi thì ngất đi.
Lúc tôi tỉnh lại đã thấy bị trói trong nhà kho đó rồi, lúc đó chỉ thấy một người đàn ông đang khiêng thùng, tôi hơi sợ nên không dám mở mắt ra."
"Lúc đó có bao nhiêu người trong nhà kho?" Châu Mạn, người phụ trách ghi biên bản, hỏi.
Chu Hưng suy nghĩ một chút: "Nghe giọng nói, hình như có ba người!"
"Ba người nào?"
"Người mà các người vừa bắt được, người khiêng thùng, và một người tôi chỉ thấy lưng thôi, không thấy mặt. Hắn ta rất cao, cơ bắp cánh tay rất lớn."
"Trong ba người cậu nói, có người này không?" Châu Mạn đặt bức ảnh của tên tay sai vận chuyển m* t** trước mặt cậu ta và hỏi.
Chu Hưng gật đầu: "Chính là hắn!"
Châu Mạn ghi lại lời của Chu Hưng, rồi hỏi: "Người trông to khỏe hơn đó, trên người có đặc điểm gì không?"
Chu Hưng nhíu mày suy nghĩ kỹ, khuôn mặt đột nhiên sáng bừng lên: "Người đó có hình xăm ở sau gáy!"
"Hắn ta xăm hình gì?"
"Hình như… hình như… hình như là một con bướm đêm đang đập cánh,"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!