Chiếc xe Volkswagen màu đen chạy ra khỏi hai đoạn đường Tạ Sơn, đi vào đại lộ Hoa Kim và nhập vào dòng xe cộ.
"Không ổn."
Địch Diệp nhận ra chiếc Peugeot Đông Phong màu trắng trong gương chiếu hậu đã bám theo anh suốt quãng đường.
"Chúng ta bị theo dõi rồi," Địch Diệp nói xong, đạp mạnh chân ga, bỏ chiếc Peugeot lại phía sau mấy chục mét.
Chiếc Peugeot nhanh chóng tăng tốc đuổi theo, điều này càng xác nhận phỏng đoán của Địch Diệp.
Lãnh Ninh ôm chai sữa ấm áp trong tay, nhàn nhạt nói: "Chắc là người của Đoạn Vũ."
"Sao cậu biết?"
"Kẻ được Đoạn Vũ cử đến giết tôi trông rất nghiệp dư, đầu óc cũng không được linh hoạt cho lắm, nếu tôi là Đoạn Vũ, tôi sẽ không phái loại người đó đi giết người."
Lãnh Ninh vừa nói, vừa cắm ống hút vào chai sữa: "Đoạn Vũ cử một người ra thăm dò trước, khả năng cao là muốn biết rốt cuộc ai đứng phía sau tôi, bắt cóc tôi là cách trực tiếp nhất."
"Thế này thì hay rồi," Địch Diệp hừ một tiếng, "Làm lộ thân phận của tôi ra luôn."
Địch Diệp vừa nói vừa đánh tay lái vượt qua một chiếc xe, bỏ chiếc Peugeot trắng lại phía sau: "Điều này chứng tỏ cái gì?"
"Anh lo lái xe đi."
Lúc này, chủ chiếc xe bị vượt hạ cửa kính xuống chửi rủa Địch Diệp một trận: "Lái xe kiểu gì thế hả? Đang vội đi đầu thai à! @#\¥%"
Địch Diệp mặc kệ, giữa những lời chửi rủa đó, anh lại vượt thêm một chiếc xe nữa, lao qua vạch kẻ đường trước đèn đỏ, bỏ hẳn chiếc Peugeot trắng lại phía sau.
"Chứng tỏ người đàn ông tốt nhất với cậu đang ở ngay trước mắt," Địch Diệp tự mình cười nói, "Mấy thằng khốn này trình độ chẳng ra làm sao cả, nhưng ánh mắt lại không tồi!"
Lãnh Ninh: "…"
Địch Diệp đánh tay lái ra khỏi đại lộ Hoa Kim, lập tức dùng điện thoại gọi một cuộc: "Giúp tôi tìm hiểu một biển số xe, Long AF1118… Đúng… Xem mấy thằng khốn này định làm gì!"
"Đám khốn đó chắc là đến vì Phương Vĩ Cường." Lãnh Ninh nhàn nhạt nói.
Lãnh Ninh nói xong, liền bắt đầu uống chai sữa nóng của mình.
Đôi môi ngậm lấy ống hút, trong không khí vang lên tiếng nuốt ực ực.
Ánh mắt Địch Diệp đảo đi đảo lại nhiều lần giữa mặt đường và Lãnh Ninh, cuối cùng không nhịn được hỏi một câu: "Ai dạy cậu cách uống sữa thế?"
"Hửm?"
Lãnh Ninh hỏi bằng giọng mũi, mà không biết rằng âm thanh này sau khi được bộ não của Địch Diệp xử lý đã có một màu sắc không thể diễn tả.
Địch Diệp đành phải tự buộc mình nghĩ đến chuyện khác: "Giữa Đoạn Vũ và Phương Vĩ Cường có mâu thuẫn không?"
Lãnh Ninh rời môi khỏi ống hút, hít một hơi sâu: "Theo suy luận, có lẽ là có."
"Thân phận của cậu chưa nói cho ai khác biết chứ?"
"Nếu tôi tự tiết lộ thân phận, tôi sẽ bị đánh hội đồng mất."
"Vậy làm thế nào mà Đoạn Vũ biết được thân phận cậu?"
Lãnh Ninh trầm ngâm một lát: "Tôi đoán, là Ngô Cương nói cho hắn biết."
Ngón tay Địch Diệp gõ hai cái lên vô lăng: "Thằng nhóc Ngô Cương này chắc biết không ít bí mật, nhưng miệng cứng, đến giờ vẫn không chịu khai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!